CHIA SẺ HÀNH TRÌNH VƯỢT CẠN CỦA MẸ - Hạnh Phúc Của Mẹ

Ba mẹ yêu nhau từ thời còn sinh viên , đến khi ra trường , đi làm mới chính thức về chung một nhà . Sau 6 tháng cưới nhau ba mẹ hạnh phúc khi thử que lên 2 vạch . Mẹ còn nhớ rất rõ ngày hôm đó ba chở mẹ đi khám , mẹ hồi hộp chờ đợi , lần đầu bỡ ngỡ nằm trên bàn siêu âm , bác sĩ báo song thai nhé , mẹ chưa kịp mừng thì bác sĩ báo thai lưu, mẹ lùng bùng không định hình được hỏi lại ,Bác Sĩ bảo thai ngừng phát triển , không có tim thai , tim mẹ đập loạn xạ, chân tay lạnh ngắt , mẹ nức nở tại phòng siêu âm .ba mẹ sau đó đi khám kỹ lại thì vẫn 1 kết quả , cuối cùng mẹ phải đình chỉ thai kỳ . 7 tháng sau mẹ lại có tin vui , nhưng nổi đau quá khứ cứ làm mẹ ám ảnh , khi bác sĩ Thông báo con khỏe mạnh , có tim thai , thai được 7w mẹ mới thở phào nhẹ nhỏm, ba mẹ đặt tên con là Rolex .

🍀Sau đây em xin kể lại hành trình và trải nghiệm khi sinh Rolex của em 💜💜💜 .

💙 Rolex dự sinh ngày 14/12/2019. Cu cậu lỳ lắm mãi đến 36w vẫn chưa chịu quay đầu! Đi khám bs bảo chuẩn bị tinh thần mổ, mẹ lại bị thiếu máu Haizzz.. mẹ rầu thúi ruột 🤦. Bs kê cho thuốc sắt dạng nước về uống cấp tốc, dặn mỗi ngày ăn 1 lạng thịt bò. Không biết phải vì nhờ vậy không mà 36w 2kg5, 37w tái khám được 2kg9. Cứ nghĩ đến việc Rolex không quay đầu, lại càng lo.. vì mẹ muốn những điều tốt nhất cho con, nên mỗi ngày mẹ chịu khó đi bộ nhiều hơn chút, rồi bò quanh giường, chổng mông lên trời 😜. Và mọi cố gắng của mẹ đã được đền đáp, khi tái khám ở tuần 37 Rolex đã chịu quay đầu! Mẹ mừng đến ra nước mắt.

💚 38w2d mẹ tái khám theo hẹn của bs & nhập viện luôn vì bị thiểu ối, bs kêu nhập viện theo dõi sợ về nhà bị cạn ối vì em đã 3kg rồi! 38w3d bs khám & nói mẹ phải đặt túi nước để tử cung nở, đến trưa thì bắt đầu đặt. Oimeoi 1 cảm giác rất là !!!

Đến chiều, túi nước rớt ra, ôi nhẹ người.. mẹ nở 2 phân, được chuyển lên phòng chờ sinh! Lên tới đây là bị cách ly. Cảm giác bơ vơ, lạc lõng, sợ hãi, hoang mang, hụt hẫng. Ôi cả 1 combo! Ngồi đợi khám, xong bước từng bước vào phòng. Ôi gần cả trăm bà mẹ giống mình . 38w4d, mẹ vẫn nhởn nhơ chả còn thấy đau như lúc đặt túi nước nữa, cũng chả nở thêm phân nào! 1 ngày 3 cữ sáng, trưa, chiều được xuống 20-30' gặp ông xã và mẹ . Không khác gì trại giam!!! 38w5d, vẫn nhởn nhơ tý tởn chả nở thêm phân nào . Ngày nào xuống gặp chồng cũng nói " thôi mổ cha cho rồi bx ơi, chứ cứ nhốt trên đó ko cho gặp.. ở dưới này xót cả ruột 🥺". Đúng là muốn biết chồng có thương mình không? Phải vào phòng đẻ mới biết! Và đúng em thấy mình là người phụ nữ may mắn, hạnh phúc nhất rồi!!! 💜💜💜

💛 Sau 2 ngày nhởn nhơ như vậy! Chiều lại khi em vừa xuống gặp mẹ xong, lên bs bắt nằm đo cơn gò, vẫn không có tiến triển sẽ truyền thuốc kích sinh cho đẻ luôn😳. Em nghe xong bủn rủn chân tay, tự dưng không hiểu sao lại sợ đến vậy! Lén bs nói đi vệ sinh, mượn đt của 1 ông bố đang chờ vợ từ phòng sinh gọi báo cho chồng biết!

🔥 Và.. cuộc chiến bắt đầu!!! Đo mãi chả thấy cơn gò nhiều, bs thông báo truyền kích sinh. 18h bắt đầu truyền, 19h cơn đau & gò bắt đầu xuất hiện. Mỗi lúc cơn đau bắt đầu nhiều hơn, liên tục hơn. Từ 10' 1cơn-->10' 3cơn rồi 4-5 cơn. Đến khoảng 21h bs thấy đau nhiều hỏi em tiêm gây tê màng cứng không? Em không chịu vì nghe nói sau đau lưng lắm! Bác sĩ bảo thế cố chịu em nha! Rồi đến 23h, không chịu được nữa vì quá kiệt sức. Đành kêu Bác sĩ thôi tiêm cho em đi em sợ không còn sức mà rặn nữa! Đến lúc này thế bs lại bảo chờ 1 chút coi lại hồ sơ 😳, oimeoi... Chờ mãi đến gần 00h lại thấy buồn đi tolet, buồn rặn kinh khủng. Gọi bs ơi em buồn đi tolet quá! Bs lại khám thì nở 5-6 phân rồi, đưa vào phòng sinh luôn.. Bác sĩ hỏi vậy giờ em tiêm gây tê nữa không? Mình lại không chịu tiêm tiếp. Nói thôi em sinh luôn không tiêm nữa đâu( thở hỗn hễn) 😂.

Bác sĩ đẩy vào phòng sinh, gọi chồng lên.. vừa thấy chồng không hiểu sao lại khóc ngon lành. Càng lúc bụng càng thúc, đau không chịu nổi!!! Bác sĩ lại hỏi đau quá chịu nổi không, tiêm màng cứng đi. Hỏi ý kiến chồng, chồng bảo tiêm đi cho đỡ đau. Em cũng chả còn sức giả gì nữa, cứ cơn đau vừa hạ là thiếp đi. Chồng sợ cứ gọi mãi sợ em ngất. Tiêm xong tầm 10' không còn thấy đau nữa, chỉ còn cảm giác buồn rặn. Bs cứ ra vô khám liên tục đợi đủ 10phân mới cho sinh, khi đủ 10phân thì Bác sĩ vào nói: bây giờ em bé bắt đầu ngợp rồi, em cố gắng rặn nhanh nha!" Và rồi 1 hơi, 2 hơi, 4 hơi thì 1h55' sáng ngày 5/12 Rolex ra đời!!! Nhìn thấy con rồi bao nhiêu đau đớn tan biến hết. Bs để 15' mới cắt dây rốn. Vừa ôm con trong lòng bs vừa khâu tsm, em không thấy đau vì đã tiêm thuốc rồi! Không biết ai sao chứ bản thân em tới giờ vẫn còn ám ảnh 🥴. Người ta sao đẻ thấy lẹ quá! Em lại vật vã thế này ?!!

🧡 Và lời khuyên từ kinh nghiệm của em là khi đi sinh nên tiêm màng cứng, đừng sợ đau lưng như 1 số lời đồn nè! Và nên đăng ký sinh dịch vụ gia đình cho chồng mình vào sẽ củng cố tinh thần được khá nhiều đấy ạ! Quan niệm cho chồng đưa vợ đi sinh sẽ sinh khó là không có nha, sinh khó là do cơ địa mỗi người và do từng trường hợp nữa! Muốn biết chọn đúng người không thì vào phòng sinh là biết ngay thôi nè !!! 😂😂😂

14 Thích

3 Bình luận

0 Chia sẻ

Nếu sinh tiếp mình cũng sẽ cân nhắc việc tiêm màng cứng nè.

0 Thích

Trả lời

Mình cũng muốn có chồng bên cạnh lúc sinh mà không được. Thôi thì hẹn đứa sau sẽ cho chồng vào phòng sinh cùng

0 Thích

Trả lời

Chỗ mình đi sinh thì không có phòng dịch vụ. Lúc sinh thì chồng không có được vào cùng. Thấy mom hạnh phúc mà vui lây. Chúc gia đình mãi hạnh phúc nhá

0 Thích

Trả lời

home

Trang Chủ

globe

Cộng Đồng

plus

Bình Luận

user

Bài Của Tôi

share

Chia Sẻ