Người mất ngoài đường có về nhà được không?
Người mất ngoài đường có về nhà được không?
Việc tai nạn vong thân mạng là điều nằm ngoài mong muốn của mọi người. Người tử vong trên đường lộ thì cận tử nghiệp của họ thường là hoảng loạn đau đớn tột cùng, sợ hãi sự chết, khát khao được ở cạnh thân nhân, ở nhà của mình, sợ cô độc.
Có khi người ta mất trên đường vận chuyển khi cơ thể bị bệnh, bị thương nặng mà chưa đến được nơi cần đến rồi mất trên đường. Có khi thì mất đột ngột do tai nạn xảy đến dọc đường.
Người mất như thế nào, thân thể vừa tổn hại ra sao thì sẽ thị hiện thân ảnh linh thể y hệt như thế.
Có người thân ảnh xanh mét lờ đờ, có người thân ảnh loang lỗ vết máu, có người tay chân không lành lặn. Có người bị biến dạng thân ảnh, rơi rớt đứt lìa một phần thân ảnh do thân xác người ấy khi tai nạn xảy đến thì bị tổn hại như thế.
Có điểm chung là họ bị bấn loạn tâm thức, không định tỉnh thần thức của mình được. Từ điểm này, họ lang thang vất vưởng, quanh quẩn gần nơi họ mất đi thân mạng lúc hồn lìa khỏi xác bán kính chừng 10 thước không đi xa được. Do trong tâm cảm họ, đó chính là phần tầm nhìn của họ trước lúc tử vong.
Khi đã thành âm linh vất vưởng, trước mắt họ cũng chỉ lờ mờ hình ảnh không gian trong tầm mắt lúc họ mất, xa hơn nữa là lớp sương mù u tối. Do đó họ có xu hướng không tự rời khỏi lớp sương khói u tối ấy, chỉ quanh quẩn chỗ họ có thể thấy được lờ mờ.
Họ cảm thấy cô độc, hoảng loạn. Nếu người nào lúc mất là cùng mất với nhau trong một sự cố tai nạn, thì ngay chỗ đó sẽ nhìn thấy được những người mất cùng lúc với mình, bớt đi phần nào cô độc.
Họ khát khao muốn được về nhà, nhưng không thể về được vì không nhớ nổi đường đi về nhà là đường nào. Do quang cảnh không gian ở Trung Giới khác với cõi trần mắt tục, thường có nhiều cây cối um tùm giống rừng rậm, nên họ thấy lạ lẫm vô cùng, giống như bị bỏ rơi lạc giữa nơi chốn hoàn toàn xa lạ vậy.
Thân nhân của họ, nếu muốn họ về được nhà mình. Có vài cách như là:
1.Gọi hồn và đưa hồn về nhà:
Đi từ nhà mình, nơi mà muốn dẫn hồn người đó trở về.
Mang theo một cái linh vị, trên đó ghi họ tên, ngày tháng năm sinh, năm mất, hình ảnh của người đã mất đó.
Đốt lên cây nhang, đèn cầy, đèn dầu… nói chung là vật gì có thể tạo nên một đốm lửa cháy thực sự từ việc đốt cháy nhiên liệu và cần có không khí chớ không phải đèn pin hay đèn điện. Nhang và đèn này cần giữ cho cháy liên tục, nếu cây nào gần cháy hết thì phải thắp lên cây mới ngay.
Đi suốt dọc đường từ nhà cho đến gần nơi người đó đã mất trong phạm vi bán kính chừng 50 thước cho chắc, rồi liên tục nghĩ về người mất và gọi tên. Ví dụ nguời mất là Nguyễn A thì gọi như vầy:
“Bớ Nguyễn A. Ơi Nguyễn A.
Đang ở đâu đó, mau mau về nhà, mau theo tôi về nhà.”
Cứ như vậy, đi vòng quanh khu vực ấy trong tầm 30 phút cho tới 1 giờ, gọi tên liên tục, chậm rãi. Có thể đọc thành tiếng nhỏ, hoặc chỉ mật niệm trong tâm thức chớ không cần nói thành tiếng. Vì ở linh giới người ta cảm bằng tâm thức lời nói từ trong tâm chớ không phải nghe bằng âm thanh qua giác quan thính giác.
Sau khi dành thời gian cầu nguyện, nghĩ tới người đó xong thì tiếp tục gọi tên liên tục cho đến khi về đến nhà rồi đặt linh vị lên bàn thờ, hay nơi nào sạch sẽ thông thoáng cao ráo là được.
2.Trì tụng kinh cầu nguyện hồi hướng cho thần thức họ sớm tỉnh thức:
Mỗi tôn giáo, pháp môn tu tập đều có các bài thần chú, kinh cầu hồn, cầu siêu, cứu khổ, cầu an… giúp cho chân hồn được định tỉnh, tịnh hóa thần thức sớm. Điều này giúp họ nhận thức được bản tâm mình từng là ai, đang làm gì, tại sao mất, nhà mình ở đâu, mình muốn đi đâu về đâu.
Việc trì niệm này có thể làm tại nhà, hay ở đạo tràng, chùa chiền đền miếu nhà thờ đều được. Càng có nhiều người thực lòng quan tâm, dành thời gian cầu nguyện và trì tụng kinh chú hồi hướng đến người ấy thì thần thức người ấy sẽ sớm được tỉnh thức.
Khi đã tỉnh thức, nhận biết được rõ bản tâm mình, nhà của mình, nơi mình muốn đến muốn đi, tự nhiên lớp màn sương mù u tối quanh họ dần tan biến. Họ nhìn được rõ ràng hơn cảnh giới không gian quanh mình . Họ có thể ngay lập tức biến hiện về nơi nhà mình thường trú, nơi mình đã từng quen thuộc và mong muốn trở về.
3.Nhờ một pháp sư có khả năng gọi hồn về nơi mà gia đình muốn hồn người ấy trở về.
Cách này thì hơi khó vì tùy theo khoảng cách nơi chốn từ chỗ pháp sư lập pháp đàn gọi hồn về tới chỗ người tử vong trên đường sẽ có rất nhiều sự cản trở, rất khó có thể gọi về được.
Kế đến là các pháp sư đạo hạnh cao thâm rất hiếm có khó tìm. Chẳng phải mấy tay rao truyền quảng cáo về khả năng của mình rồi ra giá cao để trục lợi có thể làm được. Muốn làm được, tâm tư cần thanh tịnh, không tư dục.
Có thể cùng thời điểm thực hiện cả 2 hoặc 3 cách chớ không chỉ thực hành riêng 1 cách cho tỷ lệ thành công được tăng cao, sớm đưa được hồn người mất trên đường trở về gia đình mình.
Người mất có về nhà được không? Xin chia sẻ cùng các bạn những điều này.
….……………………….
Tam Giới Toàn Thư 9
Nhật thường vấn đáp


























Hóa ra là như vậy
Đọc mà thấy thương quá, ba mình không mất ngoài đường mà mất ngoài bệnh viện cũng làm phép dẫn ba về
Mình k biết việc này, cảm ơn b đã có thông tin chia sẻ mng nha