Cuộc sống có lúc vui, nhiều lúc cũng buồn. Nhưng tôi mong em tôi, chị tôi và bạn tôi vui nhiều hơn.

Tôi mượn 20-10 viết lá thư này gửi đến những người phụ nữ quanh tôi, chẳng mong cầu xa xôi, chỉ nguyện sao chị, em, bạn bớt đi những nỗi niềm. Và giữ trong nhau niềm vui âm ỉ dù cho chỉ một vài mà thôi.

“Hôm nay em có ổn không?”, tôi mong em vẫn là cô bé hay cười, giận rồi vui trong một vài nốt nhạc, trưa ăn salad giảm cân, xế chiều tụt mood gọi trà sữa trân châu ly lớn double hạt.

Em hồn nhiên là thế, mà tôi vẫn chưa thấy em bình yên.

Tôi nhớ có lần em khó chịu: “Sao chị y chang người yêu em vậy, hỏi gì khác ngoài Em có ổn không đi làm ơn. Yêu nhau bao năm rồi nhàm chán hả chị ơi? Sáng auto em dậy chưa, trưa 200% hỏi em ăn gì, tối chắc chắn nhắn em ngủ ngon. Ủa máy yêu chứ có giống người yêu không chị?”.

Rồi em chống cằm chớp mắt ước ao một cái búng tay cho anh chàng mình đang yêu lãng mạn hơn xíu, ngọt ngào hơn xíu như các Ajusshi trong phim truyện ngôn tình.

Em gái nhỏ của tôi ơi, Bạch mã hoàng tử ai mà chẳng ưng, mà đàn ông hoàn hảo tôi nói thật chỉ có thể bước ra từ tiểu thuyết khi đã lược bỏ đi những khuyết điểm cố hữu đời thường.

Tìm được nhau trong cuộc đời vội vã này đã khó, tìm được người đàn ông mỗi ngày đều nói đúng ba từ “Anh yêu em” càng khó hơn.

Mà chẳng hề chi đâu em, vì em biết không, em đang có nhiều vô cùng những khoảnh khắc “Anh yêu em” từ người đàn ông của em mỗi ngày. “Chào buổi sáng em yêu”, “Hôm nay em thế nào?”, “Em ăn ngon nhé”, “Em ngủ ngoan”… vân vân mây mây và thậm chí đó có thể chỉ là một tấm hình người ta chụp vội khoe tô phở bữa trưa không filter không bố cục xinh xắn thật là nghiệp dư.

Yêu thương mộc mạc rất đỗi chân thành, chứ em có nghe hoa mỹ đi đôi với mộc mạc rồi chân thành chưa em?

Em thông minh, em duyên dáng, chị tin em vì thương yêu sẽ luôn vui khi mỗi ngày còn nhận được tin nhắn “lập trình từ trái tim” của chàng.

Ngày đó, tôi và bạn, hai ta đã từng bên nhau vượt qua những tháng ngày sinh viên đầy ắp kỷ niệm buồn vui. Đã cùng nhau đọc thư tình của hai anh chồng ngố tàu viết rồi cười rúc rích.

Giờ đây, bạn và tôi, chúng ta đã thành mẹ bỉm sữa thứ thiệt, chỉ là tôi đã đi qua còn bạn đang loay hoay bước tới. Tôi thương bạn vì tôi biết bạn đang mệt mỏi, đôi lúc tủi thân rồi cô đơn thiệt nhiều. Làm mẹ, làm vợ, chăm con, chăm chồng, phát điên bạn ơi thật sự muốn phát điên 😋

“Nhiều khi tao như con điên vậy. Chồng đi làm về trễ 15-20 phút thôi tao cũng kiếm chuyện cho bằng được. Ngày trước thấy cái nết ăn xoài rồn rột dễ thương đó mà giờ nghe là ghét không để đâu cho hết, ổng làm gì cũng không vừa ý tao. Tao kể con thế này, con thế kia, còn cười hề hề chỉ tao cách chăm nữa mới ghê chớ”

Bạn đúng là đã dành thời gian để thành “con điên” hơi bị nhiều từ lúc sinh con. Tôi cũng từng như thế nên tôi hiểu và thương bạn lắm. Phụ nữ chúng ta sao lúc là cô tiên lúc là bà điên khó chơi quá bạn nhỉ.

Mấy ai biết đằng sau những trách móc vô cớ, những hờn giận vu vơ, chỉ đơn giản thôi là tấm chân tình nhỏ bé đầy nũng nịu: “Anh còn không biết mà ôm em vào lòng, hôn em đi, xoa đầu em, vỗ về rồi nói có anh đây rồi anh đây rồi”. “Em chia sẻ là cần anh lắng nghe, em không cần giải pháp, em chấp hết đến đâu thì đến, cái em cần là có người bên cạnh chỉ lặng nhìn mà không nói năng”.

Bênh bạn, nhưng tôi cũng khuyên thật tình chúng ta nên thẳng thắn hơn với người đàn ông của mình. Muốn ôm muốn hôn muốn được yêu thương gắng nói đường thẳng đừng đường vòng.

Chúng ta đều đã trưởng thành và biết mình cần gì đúng không bạn?

Ngót nghét 2-3 năm kể từ ngày sinh bé thứ hai, chị dường như biến mất khỏi những cuộc hẹn hò, hội họp. Cuộc sống của chị, tôi chỉ còn có thể cập nhật qua những dòng trạng thái, những bức ảnh chị đăng trên mạng xã hội. Vài ba câu từ thôi mà trĩu nặng tâm tư, lâu lâu chị đăng hình hai đứa nhỏ, tôi thấy chị sao nhiều lắm những nỗi niềm.

Lần vô tình gặp chị trong siêu thị, chèo kéo mãi chị mới ngồi uống cùng tôi ly cà phê hội ngộ. Chị nói từ lâu rồi chị không còn là chính bản thân mình nữa, chồng chị cũng gần như là một người khác. Anh ít nói, làm việc nhiều hơn, hai vợ chồng ngoài con cái ra không biết giao tiếp cùng nhau thêm điều gì. “Tình cảm lạnh nhạt lắm em ơi, nhiều lúc muốn nhen nhóm lửa yêu thương mà sao thấy cạn kiệt”.

Chị không còn trẻ, chị không có nhiều thời gian như em tôi, bạn tôi hay như tôi, nhưng chị có những trải nghiệm. Tôi tin bằng cách này hay cách khác chị sẽ tìm được hồi đáp cho: “Sóng bắt đầu từ gió. Gió bắt đầu từ đâu. Em cũng không biết nữa“. Ta yêu nhau từ đầu?

Dạo này chị năng cập nhật facebook về hành trình chạy bộ sáng sớm của mình. Ban đầu chỉ là ảnh mặt trời, cái cây, bông hoa, dòng sông… dần dà chị tự sự nhiều hơn, mỗi ngày thêm chút an bớt chút ưu. Thỉnh thoảng chị còn tag anh khi facebook nhắc nhớ về kỷ niệm ngày nào năm đó.

Tôi thấy niềm vui, tình thương và những cảm hứng sống tích cực. Tôi thấy chị yêu chị lại từ đầu và sẽ đủ năng lượng để yêu anh lại từ đầu.

“Sống đơn giản, yêu bản thân, biết thương mình là biết thương người”, chị chia sẻ trên tường nhà mình vậy đó, hỏi có mừng vui không?

Tôi là một bà mẹ bỉm sữa bình thường, từng có một tình yêu say đắm trước hôn nhân, từng đối diện với chứng trầm cảm sau sinh đến mức chỉ muốn ly hôn ngay lập tức.

Con đường vượt qua trầm cảm là tôi tự mò mẫm mà vượt qua, trải nghiệm chông gai nhưng xứng đáng. Để rồi những ngày sau đó, tôi luôn thầm cảm ơn cuộc sống, cảm ơn vì may mắn đã hiểu ra chân ái đời mình. Học cách yêu thương bản thân, trở thành phiên bản tốt hơn của mình mỗi ngày.

Tôi hiện tại, mẹ bỉm tự tin, luôn sẵn sàng đón nhận những bất ngờ thú vị cuộc sống dành tặng. Dù đó có là cay đắng hay ngọt ngào, tôi tin đủ duyên sẽ đến, hết duyên tự đi.

Những lời chúc 20/10, lời khuyên, lời động viên cho em tôi, chị tôi, bạn tôi, cũng là cho chính tôi. Tôi tin chúng tôi sẽ làm được. Niềm tin sở hữu siêu năng lực diệu kỳ. Và em biết không, chị biết không, bạn biết không, đủ nắng hoa sẽ nở, đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy.