Sự phát triển
của bé

Hạnh phúc của Mẹ là được ngắm nhìn các con lớn lên từng ngày!

Thời gian trôi qua nhanh thật, giờ mẹ ngồi đây ngắm nhìn con ngủ, lòng mẹ lại dâng lên một cảm xúc rất khó diễn đạt thành lời. Hạnh phúc từ những ngày đầu thai kỳ, nhưng để có được niềm vui vẹn tròn bên con, mẹ đã phải trải qua không ít khó khăn, những cơn ốm nghén hành hạ. Có cả những giọt nước mắt lặng lẽ trong đêm vì sợ mình sẽ lại bị sảy thai tiếp vì mẹ đã từng bị sảy thai.

Mẹ tìm về ký ức lúc bầu bí, khi biết tin mình có thai cảm xúc trong mẹ là một mớ hỗn độn và rối bời. Đó là niềm vui hạnh phúc mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng có khi hay tin mình đang mang trong mình một thiên thần nhỏ bé. Sáng ngủ dậy thử que, nhìn que thử lên 2 vạch mẹ không dám tin vào mắt mình, chẳng biết cảm giác đó là gì nữa, nước mắt mẹ cứ chực trào, mà rõ ràng trong lòng cảm thấy vui  sướng. Mãi sau mẹ mới hét to lên sung sướng như vừa trúng vé số giải đặc biệt. Chào mừng con yêu đến với thế giới của bố mẹ dù con chỉ mới là chấm nhỏ xíu xiu trong lòng mẹ. Những ngày tiếp sau đó, mẹ bắt đầu cơn nghén. Món ăn thường ngày mẹ yêu thích bỗng dưng khó ngửi và đáng sợ đến lạ kỳ. Mẹ chỉ vừa ăn một miếng nhỏ đã nôn hết ra. Bố nhìn mẹ, vừa xót vừa lo lắng. Đánh vật với những đêm không ngủ. Chứng mất ngủ kèm ảo giác triền miên. Giật mình trong đêm. Mẹ tự trấn an, nước mắt cứ nối nhau lã chã, quả thật đúng là bà bầu có cái thứ cảm xúc rất là lãng xẹt, buồn 1 thì nhân nó lên gấp 10 lần. Rồi mẹ cảm nhận được từng cú đạp của con rất rõ ràng, cảm nhận được con đang ngọ nguậy, bơi lội, hay nghịch mẹ, chọt chọt bên hông nữa. Mẹ đọc sách nhiều hơn, tìm hiểu nhiều hơn về những kinh nghiệm mang thai, làm mẹ và nhất là kinh nghiệm sau sinh cho và con bú…..

Tới tháng thứ 7 mẹ bắt đầu chuẩn bị đồ sơ sinh cho con từng thứ một, cái cũi xinh xinh, mấy cái áo nhỏ xíu, bao tay bao chân, rồi cả những chiếc mũ nhỏ xíu ….Mẹ cầm đôi giày áp vào bụng, miệng cười đầu nghĩ vu vơ  thế nào mà lại rưng rưng xúc động, đúng là bầu bì hay suy nghĩ lung tung và rất dễ xúc động thật. Cảm giác mệt mỏi, đau lưng, nhức mỏi tay chân đã xuất hiện thường xuyên hơn, mặt bắt đầu tròn vo, tướng đi thì như con vịt bầu,những vết nứt hiện rõ trên bụng, da đã chảy xệ. Bố con lúc đó con trêu  mẹ  là “ nhìn giống y như con cá ngựa ấy” . Ôi nhìn mẹ xấu hẳn đi thật khi mẹ tự soi mình trước gương. Chân mẹ cũng sưng phù lên, trước khi ngủ mẹ toàn phải ngâm chân vào 1 chậu nước ấm thật to có vài lát gừng và chút muối hột cho dễ chịu. Có cả những lúc mẹ bị chuột rút đau điếng cả người la toáng lên bố giật mình tỉnh dậy mắt nhắm mắt mở lại phải dậy bóp chân cho mẹ, khiến mẹ trằn trọc, đêm ngủ không ngon giấc. Cũng may bố là người chồng tinh tế, luôn đồng hành cùng mẹ trong thời gian mang thai. Bố khuyến khích mẹ đi bộ thường xuyên để sinh cho dễ, thiết lập thực đơn khoa học theo tiêu chí bổ dưỡng cho mẹ và con chứ không phải ăn gấp đôi. Những khi mẹ mau nước mắt vì lo lắng, bố lại đưa vai cho mẹ dựa vào rồi vỗ về, an ủi. Bố và mẹ thường nói chuyện thường xuyên cho con nghe. Bố cũng cho con nghe nhạc giao hưởng để kích thích trí thông minh cho con. Có con rồi, bố trở nên thông thái và mẹ cũng cố gắng mang đến cho con những gì tốt nhất. Niềm vui cứ thế lớn dần, là khi mẹ chạm tay vào bụng cảm nhận những cử động nhẹ nhàng của con. Vào tháng cuối của thai kì mẹ đêm khó ngủ vô cùng đếm ngược từng ngày để được gặp con yêu. Và thế là 9 tháng 10 ngày đã qua mẹ con mình đã được ôm nhau rồi.
Trải qua hành trình 40 tuần yêu thương ấp ủ đầy lo lắng và khó khăn gian khổ , cuối cùng mẹ đã được đón con trong vòng tay. Cảm xúc nghẹn ngào khi nghe thấy tiếng khóc chào đời của con. Rồi khi cô y tá đặt con lên bụng mẹ, lúc đó con vẫn nhắm nghiền mắt nhưng cái miệng thì cứ tóp tép, chân tay quẫy đạp. Như 1 bản năng con rúc vào ngực 1 lúc và tìm thấy ti mẹ cái miệng mút ti mẹ  chùm chụt như người lớn. Không hiểu sao nước mắt mẹ cứ chảy dài, những giọt nước mắt vì vui sướng của mẹ đọng lại thành khoảnh khắc tuyệt vời mà suốt đời mẹ chẳng thể nào quên được.
Mẹ sinh thường và rất may mắn là sữa về sớm nên con tha hồ bú, nhưng lần đầu làm mẹ với bao điều bỡ ngỡ. Mẹ cảm thấy chân tay cứ lóng ngóng bế con mà chỉ sợ làm con đau, mẹ không biết cho con bú thế nào cho đúng, thế nào là con bú đã đủ, làm sao để cho con không bị sặc sữa….. Cuối cùng mẹ bị đau ti nứt chảy máu vì cho bú sai tư thế, rồi sữa về mà con bú không hết nên mẹ bị tắc sữa, mẹ sốt hơn 2 ngày, ti cứng như 2 tảng đá đè trước ngực sờ vào đau thấu trời xanh. Lúc đó ông ngoại đã ra vườn hái lá đinh lăng nấu nước cho mẹ uống, mẹ kiên trì xoa bóp, chườm nóng, hút sữa liên tục kết hợp cho con bú thường xuyên. Ngày thứ 3 thì mẹ cắt sốt sữa đã thông và mẹ cảm thấy sự kiên trì của mẹ thất là xứng đáng. Nhìn con yêu bú sữa ngon lành mắt tròn xoe nhìn mẹ là mẹ thấy như được tiếp thêm sức mạnh nuôi con lớn khôn. Hàng ngày ngắm cái miệng nhỏ xinh chúm chím chạm vào bầu ngực, mẹ lại thấy cả cơ thể nóng dần lên một cảm giác hạnh phúc khó diễn tả thành lời. Những dòng sữa ngọt ngào ấy có tình mẹ luôn ấp ủ, để con lớn dần thật khỏe mạnh và cùng bố mẹ điểm tô thêm những sắc màu kỳ diệu trong bức tranh tổ ấm tươi màu. Với mẹ, những mệt mỏi vất vả của thai kỳ là thử thách đầu tiên về tình yêu bố mẹ dành cho con. Con của mẹ hãy ăn ngoan, ngủ ngon lớn khôn con nhé. Tất cả những thứ khác có bố mẹ lo chở che cho con suốt cuộc đời và sẽ dành những điều tuyệt vời nhất cho con.

Thỉnh thoảng nhớ về giai đoạn khó khăn đó mình vẫn còn cảm thấy sợ hãi lắm. Bây giờ thì bé yêu nhà mình đã được 31 tháng và đã được làm chị của một bé 4 tháng tuổi. Đúng là trời không phụ lòng người. Trải qua những khó khăn thì con người ta mới biết trân trọng những gì đang có. Giờ đối với mình hai con chính là tài sản quý giá nhất mà mình có được. Trộm vía các con rất cứng cáp khỏe mạnh ngoan ngoãn và biết nghe lời.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT