Sự phát triển
của bé

9 tháng mang thai, bỡ ngỡ ngại ngùng

( Nối tiếp tuần 2) Lần đầu như thế đó.

Sau đám cưới lẽ ra giờ đây mẹ và ba đang vi vu hưởng tuần trăng mật đầy lãng mạng và hào hứng… ngược lại giờ tâm trạng của mẹ rất bất an và lo lắng… mẹ chưa có 1 chút chuẩn bị nào về thai kỳ này cả… Ôi mẹ phải làm sao bây giờ, mẹ thấy mọi thứ đang đảo lộn… ngay cả cái khẩu vị yêu thích của mẹ cũng phản bội mẹ mất rồi..  Mẹ rất thích ăn cay, ăn đồ chiên rán… Chỉ cần nghe đến thế thôi mẹ đã chảy  nước miếng… Vậy mà, sau khi mang bầu con đến tuần thứ 8 mẹ chỉ thích ăn đồ chua, càng chua càng ngon đó con…  Những món chiên rán thơm lứng mỡ kia lại là nỗi ám ảnh lớn đối với mẹ, mẹ gửi thoáng qua thôi là nôn nao, có lẽ khi đó dạ dày mẹ có cái gì là chúng rủ nhau ra hết,…

Khi con 8 tuần tuổi, bố đưa mẹ đi siêu âm xem hình hài con ra sao, lần đầu tiên trong đời mẹ bước vào phòng siêu âm, một cảm giác se lạnh bao quanh mẹ, trong phòng có 1 bác sĩ , 1 cô y tá… Ôi bác sĩ siêu âm lại là nam, mà thai 8 tuần người ta bắt cởi quần siêu âm bằng đầu  dò…  mẹ bước vào phòng , cô y tá hỏi mẹ mang thai tuần bao nhiêu rồi, câu trả lời ” Dạ 8 tuần” chưa kịp bay khỏi miệng mẹ, lời cô y tá làm mẹ run và khó xử ” Chị cởi quần rồi nằm lên giường”…  Ôi thôi vậy là xong, mẹ đứng mãi , chần chừ e ngại… mẹ mới cởi duy nhất cho bố con nhìn thui, vậy mà cũng xấu hổ rồi, giờ lại cởi để bác sĩ và chị y tá nhìn nữa ư,  không đâu , mẹ xấu hổ lắm, mẹ đang run , mẹ đứng chần chừ 1 lúc rồi bước ra khỏi phòng để lại một câu” Em không siêu âm nữa”…

Bước ra từ phòng khám , bố mỉm cười hỏi mẹ về con, một chút ái ngại ở phòng siêu âm vẫn vương vấn quanh mẹ, mẹ bảo bố , em sẽ không bao giờ siêu âm đâu, khi nào con to mới  chịu đi siêu âm… bố có hỏi tại sao, nhưng mẹ xấu hổ không dám nói, mãi đến tối , bố cứ thúc giục hỏi mẹ trong phòng siêu âm có chuyện gì, mẹ ấp úng mãi mới rặn được 1 câu ” Chưa bao giờ em thấy người ta siêu âm thai đầu dò, mấy chị chỗ làm chỉ bảo đi siêu âm thai thì vén áo nên rồi siêu âm qua bụng thôi chứ, em không biết đâu, khi nào không phải siêu âm đầu dò nữa em mới đi… “.

Từ đợt ở phòng khám đó xong mẹ chẳng thiết tha gì đến siêu âm nữa, các chị làm cùng luôn hỏi và giục mẹ đi siêu âm xem con đã vào chưa, tim thai có chưa, nhưng mẹ cứ làm ngơ , vâng dạ cho qua… Có lẽ khi đó mẹ quá trẻ con, mẹ đã coi thường bào thai bé nhỏ của mẹ .

Tuần thai thứ 13, mẹ quyết định đi siêu âm ở 1 phòng khám tư , có mấy chị bạn mách mẹ, ở đó chỉ siêu âm qua da, không siêu âm đầu dò ,,, nghe vậy mẹ đã thích rồi ý… Lần theo địa chỉ cuối cùng cũng tới nơi, phòng khám 88 dốc phụ sản Hà nội… Do lần siêu âm trước mẹ vẫn bị ám ảnh,  lần này mẹ còn thấy run hơn khi bước vào phòng siêu âm, mở cánh cửa ra đập vào mắt lại là 1 bác sĩ nam và 1 cô y tá… khi đó trong đầu mẹ nghĩ bác sĩ siêu âm nữ chết hết rồi hay sao mà chỉ gặp toàn nam thôi, hay nữ sinh học kĩ thuật kém hơn nam sinh…  Mẹ vừa thò đầu vào phòng , cô y tá đã hỏi ” Chị Thắng đúng không, chị nên giường nằm đi…” Ôi may quá không nghe thấy ” Cởi quần”.  Mẹ nằm trên giường cảm thấy căng thẳng quá, bác sĩ thấy mẹ như vậy cười trừ và nói” Em cứ thả lỏng ra, lần đầu siêu âm đúng không em, mới thế này mà đã xấu hổ thì sau này đẻ làm sao được”..Bác sĩ càng nói , mẹ càng thấy căng thẳng hơn…. Bỗng mẹ thấy nhẹ nhàng hơn, cơ thể thoải mái hơn, mắt mẹ rán chặt vào màn hình siêu âm, 1 bào thai bé nhỏ đang khua chân, múa máy trong bụng mẹ, tay con quơ quơ che mặt, cái chân thì thi thoảng lại đạp  duỗi 1 cái, mẹ thấy vui vui và hạnh phúc, mẹ có hỏi bác sĩ một câu ngu ngơ “ Anh ơi con em ở trong bụng đấy ư, bụng em bé vậy , sao con em to thế”, hihi bác sĩ đã giải thích với mẹ, đấy là siêu âm phóng to lên , con khi đó chỉ như 1 con chuột con thôi, nhưng con đã có đủ chân tay, mắt mũi rồi, mặt dù mẹ chưa nhìn rõ…

Bước ra từ phòng siêu âm, mẹ mỉm cười chạy về phía bố con, đưa tờ phiếu siêu âm cho bố, vậy mà bố chỉ nhìn qua rồi đút tọt vào cốp xe. Nhưng không sao hôm nay mẹ đang vui. Có lẽ do được nhìn thấy con qua hình siêu âm, bữa trưa mẹ thấy ăn ngon miệng hơn,mẹ tự nhủ sẽ ăn thật nhiều để con yêu đủ dưỡng chất, mau lớn nhe con .

Tuần thai thứ 16 mẹ bị táo bón, mẹ sợ con bị ảnh hưởng,  thăm khám bác sĩ, bác sĩ nói đây là triệu chứng bình thường của thai kỳ, mẹ chỉ cần bổ sung thêm rau xanh là ổn, tiện thể mẹ siêu âm xem con phát triển ra sao, 16 tuần con được 112gr, bác sĩ bảo tuần này hệ tiêu hóa và tuần hoàn của con đã hoàn thiện, mẹ để ý sẽ thấy chuyển động của con trong bụng, mẹ vui lắm, về nhà mẹ chú ý từng chút cử động xem có thấy gì không, đúng là đôi lúc mẹ thấy có gì có táy máy trong bụng, đôi khi còn có tiếng nấc cụt nữa.  Tuần này bố mua tai phone  để mẹ con mình cùng nghe nhạc nè…

Tuần thai thứ 23.. Tuần này mẹ đi siêu âm và kiểm tra  xem con có bị khuyết tật gì không, tiện thể mẹ sàng lọc luôn, đây là lần thứ 3 mẹ đi siêu âm đấy, nhưng lần này mẹ không lo sợ, mẹ rất tự tin vì mẹ biết , khi mẹ bước vào đó mẹ sẽ nhìn thấy con yêu, mẹ rất hào hứng đấy… 23 tuần con được 580gr, con đã bằng quả bưởi rồi, tuần này qua siêu âm mẹ đã nhìn rõ hơn mắt, môi, lông mày. Ở tuần này đường đen kéo dài từ rốn đến vùng kín đã rõ, ôi nó xấu quá.

Khi con 28 tuần mẹ bị cảm lạnh, sốt , mẹ chẳng ăn uống được gì, khi đó mẹ phải truyền 2 chai nước mới đủ sức sống …. Qua lần đó mẹ đã biết chăm sóc bản thân cẩn thận hơn, mẹ tự nhủ phải ăn khỏe, chống chọi với bệnh tật,  để con có 1 thai kỳ khỏe mạnh,

Ảnh minh họa

Tuần thai thứ 34 , con của mẹ đạt cân nặng 2470gr, ngôi thuận, nhìn qua hình siêu âm khuôn mặt con đã khá hoàn chỉnh, miệng con còn ngoáp nữa nè, ôi lạ quá, sao con ngoáp được nhỉ? đôi lúc đang siêu âm con còn thúc chân đạp 1 cái nhô lên cứng nhắt bụng luôn..

Tuần này Mẹ cảm thấy nặng nề hơn rồi , đêm lại hay dậy đi tiểu nữa chứ, mất ngủ quá con ơi, đặc biệt mẹ thấy rốn đã nồi hơn, cảm thấy ngứa ngáy, khó chịu. Giai đoạn này mẹ ăn vặt nhiều hơn, ăn như 1 đứa trẻ vậy, cứ thi thoảng lại đói, mẹ tăng cường uống nước dừa để giữ ối cho con nè, mẹ nghe nói cuối thai kỳ ăn dứa giúp sinh dễ dàng, bắt đầu hành trình ăn dứa chào con yêu.

Từ tuần thai này mẹ thấy ba hay xoa bụng mẹ hơn, mà nghe nói thai kỳ kiêng không được xoa bụng, nhưng ba kệ, ba bảo thích xoa bụng, nay mai vợ sinh xong, có cho cũng không thèm xoa nữa. Đặc biệt mỗi khi xoa bụng, con lại đạp, ba thấy thích lắm, mỗi khi con nhô khuỷa tay hoặc chân lên, bụng mẹ cứng đờ luôn. có lẽ con đang nhào lộn trong bụng mẹ chăng, con cứ chơi đi nhé, nhưng phải nhớ ngày mà ra gặp ba mẹ nha.

40 tuần mẹ cảm thấy nôn nóng chào đón con rồi, đi đâu, gặp ai, ai gặp cũng hỏi 1 loạt câu hỏi la lá nhau, Sắp nhảy ổ chưa, bao giờ vỡ chum, bao giờ làm tổ đấy… ui mọi người càng hỏi mẹ càng xót ruột, mặc dù ngày dự sinh còn  dài.

43 tuần , mẹ và ba cũng xót ruột rồi đây, mong ngóng con quá rồi, con đầu cháu sớm mà, với lại con cũng trễ rồi, không chịu nhớ ngày ra gặp ba mẹ, mẹ cũng lo cạn nước ối. Vào một ngày đẹp trời ngày 25/01/2010 ba đưa mẹ đi khám xem còn ối không, hôm đó vô khám xong, bác sĩ có dặn mẹ, nếu 2 hôm nữa mà không có dấu hiệu chuyển dạ thì nhập viện theo dõi nhé, con cũng quá ngày rồi, mà nước ối đang cạn dần. Mẹ thấy lo lắng hơn khi nghe bác sĩ dặn vậy, tối về mẹ xoa bụng nói chuyện với con, nhắc nhở con  2 ngày nữa con mà không ra là mẹ mổ bắt con đấy.

Sáng 27/01/2010 02h00 sáng đang ngủ ngon mẹ thấy bụng đau lâm râm, khi đó mẹ ngây thơ quá, không nghĩ mình chuyển dạ, mẹ chỉ nghĩ chắc do ăn uống linh tinh nên đau bụng đi ngoài thôi, mẹ đau bụng và hay mót tiểu, mẹ cứ nằm im chằng chọc như vậy đến 03h300, những cơn đau dồn nén, mỗi ngày một mau dần, mẹ đau nằm lăn bên lọ, bên kia, khiến bố tỉnh giấc, nhìn mặt mẹ đầy nhăn nhó bố đoán ngay” Ôi vợ anh đau đẻ rồi hay sao đấy”.. Mặt mẹ đang nhăn bỗng dãn ra , ôi đúng rồi, em thấy ngày càng đau dần, lúc nãy đi tiểu không để, quần mẹ cũng dính dịch hồng rồi. Bố làm loạn nên khiến cả nhà tỉnh giấc, bà nội thấy vậy đi nấu cơm để mẹ ăn, khi đẻ còn có sức rặn nữa… Mẹ thì tranh thủ tắm rửa, gội đầu … Ăn uống xong xuôi cũng gần 05h00. Bố mẹ bắt taxi đến bệnh viện sản Trung ương.

06h00 bố làm thủ tục nhập viện , mẹ đi thăm khám bác sĩ, bác sĩ bảo mới mở được 3 phân… Những cơn đau giằng xe, khiến cơ thể mẹ mềm nhũn , dần mất sức, mẹ nhát đau lắm con ạ, Đau mãi mà bác sĩ mới bảo con mới mở thêm 1 phân nữa,,, Chỉ đợi thế mẹ đòi tiêm thuốc đẻ không đau… Từ khi tiêm thuốc mẹ thấy bớt đau hơn, và cứ thế con ra đời rất nhẹ nhàng… Niềm hạnh phúc khi được cầm nắm tay con, bàn tay mềm mại, cái mũi tẹt giống bố, yêu lắm cái miệng chúm chím, đôi lúc tóp tép muốn ăn ti …

Ngày nào con bé cỏn con, bây giờ con đã như thế này đây ạ…

P/s ; Yêu lắm những thiên thần lạc từ sứ sở bình yên

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32098 trả lời
    tích lũy được 8459 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 7360 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 6327 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10136 trả lời
    tích lũy được 6042 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5374 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT