Sự phát triển
của bé

Vì sự sống này thật đáng quý biết bao!

Càng lớn, càng phải chứng kiến nhiều cảnh tang thương, chia lìa, nghĩ mà đau quặn khúc ruột. Vẫn biết ranh giới sự sống và cái chết mong manh, nhưng sao lại thấy lòng mình đau nhiều đến thế!

Ngày tôi rơi nước mắt nhiều nhất là khi nội ra đi. Khi đó tôi học lớp 8, lần đầu tiên trong đời tôi hiểu thế nào là mất mát lớn. Nội vẫn còn chưa xem xong tập cuối Hoàn châu cách cách cùng ba chị em tôi. Vậy mà nội ra đi, không một lời trăn trối. Nước mắt tôi ào ạt tuôn, tôi không ăn, không ngủ, tôi ngồi lỳ bên nội, và lúc người ta đưa nội đi, tôi kéo thật chặt quan tài, níu giữ nội của tôi…

3 năm sau, trong một lần đi chơi biển 5 người bạn thân nhất của tôi ra đi. Tôi may mắn sống sót cùng 3 đứa bạn khác. Tôi chỉ biết rằng bạn mình đã đi khi các bạn đã được mồ yên mả đẹp, mọi người dấu vì  sợ tôi xốc. Tôi điêu đứng trong niềm đau và niềm nhớ, những đứa bạn đã cùng tôi thêu dệt bao ước mơ, cùng nhau hứa đi chung một con đường. Tôi lạc mình giữa không gian, tôi hụt hẫng trong tuyệt vọng. Tôi học sút đi trông thấy, bởi khi đó tôi còn quá trẻ để cảm nhận nỗi đau rồi vượt lên. Rồi tôi cũng cố gắng thực hiện lời hứa vào Đại học, cố gắng mỗi ngày Tết lên thắp cho bọn nó nén nhang, và đôi kể lể với chúng trong nhật ký…

Lớn thêm một chút, tôi cảm nhận nỗi đau chia lìa thật tàn nhẫn biết bao. Đó là đám tang của những người xấu số, là một người cha còn quá trẻ, một người mẹ bị bệnh hiểm nghèo, một chàng thanh niên bị tai nạn, một cô gái xấu số… Chứng kiến những đám tang đó, lòng tôi ngậm ngùi bao nhiêu nỗi niềm không thể nói…

Tôi đau lòng chứng kiến cậu bạn thân của hai vợ chồng đột quỵ khi đứa con gái chưa tròn  4 tháng tuổi. Người vợ trẻ 27 tuổi thắt trên mình vành tang trắng và lịm dần đi trong tiếng nấc, tạo hóa ơi, sao lại tàn nhẫn như vậy! Cậu ấy ra đi chẳng một lời từ biệt, tấm bằng kỹ sư vẫn còn đang hứa hẹn bao mong đợi, vậy mà đất mẹ đón cậu đi quá sớm…

Thêm một thời gian nữa, bà ngoại tôi ra đi. Bao nhiêu kỷ niệm về một đời tảo tần, chắt chịu yêu con, thương cháu cứ hiện về trong tim. Cả đời chỉ biết hi sinh, vậy mà đến cuối đời ngoại lại ra đi trong đau đớn, bệnh tật. Vẫn biết quy luật của tạo hóa là như vậy mà sao không khỏi xót xa!

Rồi ông nội, bà ngoại của chồng ra đi. Những người ông, người bà đáng kính đã cho phận cháu dâu như tôi những tình cảm ấm áp biết bao. Tôi chỉ nhận mà chưa báo đáp được ông bà, thấy lòng mang nặng nỗi buồn không nói thành lời. Mới ngày nào đi còn sang chào ông, bà, rồi khi ông bà bệnh chỉ về thăm được chút rồi đi. Ngày về lại là ngày mãi mãi không gặp lại…

Chứng kiến nhiều sự ra đi, sự ra đi nào cũng khiến mắt môi tôi mặn chát. Nếu như ở đời không có sự chia ly cách trở thì tốt biết mấy. Mọi thứ đều có quy luật, nên thôi tự nhủ, hãy sống, hãy yêu thương hết mình. Vì sự sống này thật đáng quý biết bao!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Trâm Anh
    • 11 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 60 điểm
    1
  • Nắng Mùa Thu
    • 336 chủ đề | 
    • 4172 trả lời
    tích lũy được 58 điểm
    2
  • Vit Cổ Lùn
    • 4 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 40 điểm
    3
  • mẹ xí muội
    • 393 chủ đề | 
    • 5597 trả lời
    tích lũy được 38 điểm
    4
  • Dư Luân
    • 2 chủ đề | 
    • 7 trả lời
    tích lũy được 20 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT