Sự phát triển
của bé

Và ba mẹ đã có con, yêu thương ơi!

Cuối cùng thì con yêu đã đến với ba mẹ sau những chuỗi ngày mong ngóng và là kết quả của 10 năm Ba mẹ bên nhau. Thấm thoát giờ con yêu đã được 9 tháng 20 ngày rồi.

Ngày 10-10-2010 ba mẹ chính thức góp gạo thổi cơm chung sau 7 năm hẹn hò. Quan điểm của mẹ là phải có được một công việc ổn định rồi mới có con vì mẹ muốn khi sinh con ra có điều kiện chăm sóc con, nuôi con được đầy đủ và tốt nhất có thể. Nên buộc lòng ba mẹ phải tạm thời dời kế hoạch này lại một thời gian ngắn. 

Nhưng để có được một công việc và thu nhập ổn định ở thành phố nhỏ này quả thật đầy khó khăn con ah. Thực ra thì từ khi ra trường đến giờ mẹ chưa 1 ngày thất nghiệp.Trước lúc cưới mẹ làm việc ở Sài Gòn, công việc và thu nhập cũng ổn rồi, nhưng khi quyết định cưới mẹ phải tìm công việc khác để về quê mà cái này gọi là đi theo tiếng gọi của trái tim nè, phải hi sinh thôi con ah vì Ba con làm việc ở Đà Lạt mà. Nói vậy cho thấy mẹ vĩ đại một chút angel. Bắt đầu có quyết định sẽ về quê thì mẹ lên mạng làm hồ sơ xin việc sẵn và chỉ ít lâu sau thì mẹ được một công ty gọi phỏng vấn, mẹ được duyệt ngay. Khỏi phải nói mẹ vui mừng thế nào, vì mọi chuyện thuận buồm suôi gió cho mẹ quá. Vì mẹ nghĩ có việc làm rồi, cưới xong mẹ sẽ lên kế hoạch có con ngay, mẹ yêu trẻ thơ lắm lắm rồi.

Mình tính không bằng trời tính con ah, đi làm ở công ty này được ít ngày mẹ đã thấy nản không phải vì mức lương và là vì công việc nhàm chán, quan niệm và cách làm việc của chủ cho đến nhân viên ở đó mẹ không tài nào hiểu nổi. Họ làm việc cho công ty mà cứ như cho gia đình vậy, quy trình, chức năng nhiệm vụ gì lộn xộn chẳng rõ ràng. Còn sổ sách và hạch toán kế toán ôi thôi nhìn cứ như một đống bùi nhùi nếu có gỡ cũng không biết gỡ bằng cách nào. Rồi mẹ trực tiếp nói chuyện với giám đốc, mẹ nói cần phải thay đổi và phải lập kế hoạch cho sự thay đổi để hoàn thiện dần dần. Và giám đốc cũng ủng hộ và nhờ mẹ giúp làm lại từ đầu. Mẹ bắt đầu tìm tòi, nghiên cứu về hoạt động của công ty để tìm ra hướng giải quyết và dần khắc phục.Và mẹ chỉ đề xuất sửa đổi từng cái nhỏ để mọi người bắt kịp và ủng hộ mẹ. Tuy nhiên, bất kỳ điều gì mẹ nói ra mọi người không thích, họ không thích sự thay đổi và họ ghét mẹ, cứ nhìn mẹ với cặp mắt y như mẹ là người bày vẽ ra chuyện để lập công với sếp. Mẹ cũng buồn lắm, nhưng mẹ vẫn cố gắng và nghĩ rồi mọi người sẽ hiểu. Nhưng có lẽ sự cố gắng của mẹ không được đền đáp nên mẹ nản chí. Và mẹ quyết định tìm công việc khác. cũng may chỉ vài tháng sau có thông tin tuyển dụng của siêu thị sắp khai trương. Mẹ liền vui mừng nộp hồ sơ ngay, và chờ đến tháng 01/2011 thì bắt đầu thi tuyển. Mẹ đã trải qua vòng thi kiến thức về tin học, IQ, kiến thức cơ bản về pháp luật, chuyên ngành và vượt qua được phần phỏng vấn tốt ngoài mong đợi. Sau Tết mẹ nhận được thông báo mẹ trúng tuyển, và mẹ phải đi Sài gòn để học tập và tích lũy kiến thức thực tế thêm 8 tháng tại một siêu thị ở SG sau khi bàn bạc với ba và cả nhà bên nội, bên ngoại. Khi đó mẹ vui, nhưng trong lòng mẹ lại có chút gì đó chững lại vì mẹ biết khi quyết định như vậy là mẹ phải chờ đợi con lâu hơn một thời gian nữa. Thì thôi vì tương lai tốt đẹp của con, con cứ hãy vui chơi tiếp nhé, mẹ sẽ đón con về một ngày không xa.

Sau thời gian học tập ở Sài gòn về,  mẹ lại quay cuồng với công việc, và càng áp lực hơn khi đó là thời điểm cuối năm. Mẹ suốt ngày chỉ biết đến công việc, sáng đi làm từ 7h30 đến 5h chiều nhưng chẳng bao giờ về 5h mà cứ phải đến lúc siêu thị đóng cửa mẹ mới dám về, nhiều lúc mẹ ước gì một ngày là 30 tiếng hay hơn nữa để mẹ còn chạy đua cho kịp. Mẹ không dám nghỉ ngơi, kể cả ngày Lễ, ngày chủ nhật. Một tuần thì chỉ được 1, 2 ngày mẹ về trước 7h chỉ để nghỉ ngơi thêm cho khỏe và lấy sức mai làm tiếp. Nhưng dường như khi về nhà rồi công việc và bao nhiêu thứ chưa làm cứ ám ảnh mẹ, có đêm tỉnh ngủ cứ mong trời sáng thật nhanh để đi làm. Mẹ làm việc như vậy trong khoảng 6 tháng đó con ah. Nhưng lúc đó mẹ tràn trề năng lượng và nhiệt huyết. giờ nghĩ lại mẹ thấy mẹ còn khâm phục mẹ nữa nè. Con biết không trong khoảng thời gian đó, mẹ trằn trọc rất nhiều, và cũng rất lo sợ rằng mẹ kế hoạch lâu như vậy thì việc có con cũng sẽ khó khăn hơn. Mẹ như đứng giữa ngã ba đường, một là công việc sau bao năm học tập cố gắng và đặc biệt hơn là cơ hội này nếu mẹ bỏ qua thì mẹ sẽ không bao giờ có lại được bởi ở một thành phố nhỏ của tỉnh thì tìm được một công việc bằng đúng năng lực và với sự ổn định của nó là rất khó nếu như không quen biết. Hàng ngày, mẹ nhìn thấy những em bé con của đồng nghiệp, những em bé con của anh em họ hàng, rồi những em bé đi chơi trong siêu thị mẹ nôn nóng và ao ước có con để mẹ thỏa thích ôm con vào lòng, được yêu thương con, được nuôi và chăm sóc con. Đến nỗi nhiều đêm mẹ nói với ba trong lo sợ rằng không biết mình kế hoạch như vậy liệu có khả năng nữa không, nghĩ đến thôi là nước mắt mẹ cứ chảy dài ra.

Rồi công việc cũng đi vào ổn định sau hơn 1 năm và đã đến lúc Ba mẹ lên kế hoạch có con. Việc đầu tiên mẹ làm là lên kế hoạch đi nghỉ ngơi tại Đà Lạt  để thoải mái tinh thần sau chặng đường dài chỉ biết đến công việc. Đây là nơi mẹ đi đến nhiều nhất vì ngày xưa ba con làm việc ở đó mà với mong muốn nơi đây sẽ giúp con mau về hơn.

                    

                               ________Langbiang_220712________  

Rồi 1 tháng trôi qua, mẹ ngóng chờ để được sử dụng que test, nhưng ngày ấy đến đúng ngày nên mẹ không có cơ hội sử dụng rồi. Mẹ hơi buồn và thất vọng nên lại càng suy nghĩ nhiều hơn, nhưng vẫn nghĩ cũng chỉ mới 1 tháng thôi mà, nên cố gắng thêm vậy. Con có biết quá trình tìm con mẹ đã phải mua không biết bao nhiêu cái que quick tist đó để thử. Có khi mẹ nghĩ do mẹ quá nôn nóng, mẹ quá mong chờ và cứ nghĩ là không thể chờ thêm nữa. Nên cho dù chu kỳ chưa đến mẹ vẫn thử vì mẹ nghe nói chỉ cần sau 7 ngày xxx là cũng có thể cho kết quả rồi. Và cũng chính vì vậy mà cảm giác hồi hộp sau mỗi sáng thức dậy, lấy que thử và tay run run bóc cầm que và tim đập thình thịch đến giờ mẹ vẫn không quên được con ah. Sau những lần chờ đợi mãi mà cũng chỉ xuất hiện 1 vạch mẹ buồn lắm, có lúc thử xong không có mẹ chạy vào ôm ba con khóc nức nở. Mẹ chỉ lo sợ rằng vì mẹ ích kỷ, mẹ muốn có công việc ổn định trước mà không lo tìm con trước nên việc con về sẽ khó khăn hơn. Mẹ đã lo lắng như vậy nhưng ông bà ngoại, ông bà nội cũng ngóng chờ tin con thường xuyên làm mẹ càng lo hơn, mà nhất là ông ngoại con ông mong chờ con để được có đứa cháu đầu tiên ẵm bồng nên cứ suốt ngày nhắc nhở mẹ nên lo cho gia đình chứ công việc không có thì thôi, phải lo mà có con đi chứ cũng lớn tuổi rồi, bằng tuổi mẹ mà các em họ mẹ đã có 2 đứa hết rồi đó. Rồi ông trời cũng không phụ công sức chờ đợi mong ngóng con và sau 5 tháng tìm kiếm thì vào một ngày đẹp trời ngày đó là ngày đến chu kỳ của mẹ nhưng mẹ vẫn chưa thấy gì cả, mẹ có một chút hi vọng và trong lòng không ngừng hồi hộp. Nhưng mẹ cố gắng cho qua hết ngày hôm đó vì mẹ muốn  gì đó gọi là có cơ sở cho lần thử này. Mặc dù quyết định như vậy nhưng mẹ vẫn nôn nao trong người chờ đợi đến sáng thật nhanh việc mẹ làm đầu tiên là cầm ngay que thử đi vào nhà tắm, tim đập rộn ràng, tay run run cầm que mà mắt không rời, còn không dám chớp mắt vì mẹ sợ cái chớp mắt thoáng qua mất làm mẹ không nhìn được sự thay đổi, rồi 1 vạch xuất hiện mẹ lại chờ đợi thêm và trong lòng cứ nói lên đi nào, xuất hiện cho mẹ thấy đi đùng mãi ẩn nấu chạy trốn mẹ nữa vạch thứ 2 ơi! Mẹ nhìn và có gì đó lờ mờ hiện lên rồi từ từ đậm dần, nhưng mẹ cứ sợ do mẹ suy nghĩ mẹ hoa mắt nên mới nhìn ra 2 vạch. Mẹ dụi mắt và nhìn lại vẫn có 2 vạch, và lại dụi mắt vài lần cho chắc là mắt không bị nhòe để nhìn lại …..và đó là sự thật, sự thật là có 2 vạch rõ ràng con ah. Mẹ không nhìn sai rồi và người mẹ tự dưng lâng lâng và cảm thấy sống mũi cay cay, lệ nhòa khóe mi … mẹ hạnh phúc quá!

                         ______Hình ảnh này mẹ mãi không quên _______

  Mẹ thầm cảm ơn ông trời đã cho con về với mẹ. Từ giây phút đó, mẹ nâng niu cái que thử vô tri vô giác nhưng mang đến cho những người phụ nữ như mẹ biết bao cung bậc cảm xúc, từ buồn vui, thất vọng, hạnh phúc và cả sự trân trọng yêu thương con ah. Và cũng từ giây phút đó, mẹ nâng niu cái que thử này, nó được cất vào một vị trí cao hơn để mỗi ngày đi làm về mẹ nhìn sang nó nở một nụ cười hạnh phúc. Từ giây phút đó, mẹ biết rằng mẹ phải ăn uống đầy đủ hơn, đi lại nhẹ nhàng hơn và cẩn thận mọi lúc mọi nơi để con mẹ được an toàn. Từ giây phút đó, mẹ biết rằng con là cả thế giới của mẹ là thiên thần của mẹ, và mẹ có thể hi sinh mọi thứ để giữ gìn, để chờ đợi ngày con chào đời. Khoảnh khắc khi nhìn thấy vạch thứ hai xuất hiện và khoảnh khắc con vừa chào đời mắt nhìn về phía mẹ đều giữ lại trong ký ức của mẹ mãi mãi mặc dù mẹ vẫn hay quên hơn sau khi sinh con. Lần đầu được thấy mặt con, được ôm con vào lòng, được nắm lấy bàn tay bé xinh, mẹ như vỡ òa trong hạnh phúc. Bây giờ, mỗi ngày nhìn thấy con cười và bi bô tập nói “ ba ba, mẹ mẹ,..” thì mẹ cảm thấy không còn gì hạnh phúc hơn nữa. Chỉ cần nhìn thấy con, nghĩ về con là bao vất vả lo toan suy nghĩ hàng ngày đều tan biến hết con ah. Nụ cười, ánh mắt của con là hạnh phúc của mẹ!

                         _____Soda 9m20d đi tắm nắng buổi sáng _____  

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32099 trả lời
    tích lũy được 16919 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 14720 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 12654 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 12084 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 10749 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT