Sự phát triển
của bé

Tự truyện “Một thoáng đông buồn” – P.4

nó cũng không biết cách nào để mà chết cả, cắt cổ tự tử thì nó không dám, treo cổ lại càng không dám, mua thuốc chuột thì nó không có tiền…

Thời gian dần trôi, rồi nó cũng biết được là ba nó đã “chết” thật rồi. Nó buồn khi nhìn thấy bạn bè gọi ba, nó cũng ao ước có ba để gọi. Nhìn thấy bạn bè có ba đưa đón, nó cũng thèm được như thế lắm. Rồi nó cũng muốn được mách ba khi bị bạn bè bắt nạt, nó cũng muốn được cùng ba đi chơi, nó cũng muốn ba chỉ nó học bài…. Nó muốn làm nhiều thứ với ba lắm. Nhưng ước mơ đó quá xa vời với nó, sẽ chẳng bao giờ nó có được cái ngày như thế. Thỉnh thoảng nó lại nghe được vài người ác mồm, ác miệng nói: “con bé đó là đứa mồ côi cha, rồi tương lai nó cũng sẽ mù mịt, rồi mẹ nó cũng sẽ lấy chồng khác, rồi cũng nó cũng sẽ là đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa…” Từ đó, nó thu mình trong một vỏ ốc, suốt ngày tự chơi, tự nói chuyện một mình, tự học bài, tự đi học…Tất cả mọi thứ có thể làm được nó đều tự thân vận động. Ngày tháng cứ thế trôi đi, nó vẫn là con bé cô độc giữa đường đời.
12 năm sau, nó đã là một cô bé hiểu chuyện, nó đã biết giúp mẹ việc nhà, là một con bé con chăm ngoan học giỏi. Có lẽ nó đã tự lập, thế nên mẹ nó quyết đi thêm bước nữa cho đỡ cô quạnh tuổi già, và cũng là để kiếm thêm một đứa con trai cho nó hương khói lúc khuất núi. Một người đàn ông lớn hơn mẹ mấy chục tuổi, góa vợ và có gần chục đứa con rồi. Ông ta đến lượn lờ bên mẹ, cuối cùng thì mẹ cũng đồng ý, rồi mẹ cũng mang bầu. Mẹ hy vọng nó là đứa con trai. Và cũng từ dạo đó, nó chẳng còn sự quan tâm nào của mẹ cả. Có lẽ mọi người nói đúng, rồi nó cũng sẽ là đứa trẻ mồ côi, không nơi nương tựa. Nó bắt đầu trở nên im lặng, ít nói và dễ nóng giận, cáu kỉnh. Và cái lão đeo bám mẹ nó cũng không vừa, lão ta bắt đầu đay nghiến nó. Người thì lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu, mà hễ uống say là vào nhà nó nằm chềnh ềnh giữa nhà, miệng thì lảm nhảm liên hồi giống như người điên. Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần…như thế nó bỏ qua, không thèm chấp nhưng thật sự không thấy vui trong lòng. Nhưng rồi con giun xéo quá cũng quằng, nó đã hết chịu nổi, sức chịu đựng của nó có giới hạn, nó bắt đầu chửi cái lão ấy, nó trở nên cứng đầu và hỗn xược với lão. Và mỗi lần như thế là nó lại bị đòn, vừa bị lão đánh, vừa bị mẹ chửi. Nó tức lắm, nó muốn chết cho xong, theo ba nó đến thế giới khác tốt đẹp hơn. Nghĩ thế nhưng nó cũng không biết cách nào để mà chết cả, cắt cổ tự tử thì nó không dám, treo cổ lại càng không dám, mua thuốc chuột thì nó không có tiền…Những ngày tháng của nó sống cứ như trong địa ngục, mỗi ngày trôi qua là bực tức, là cau có, là nhăn nhó, chửi bới, là bị đánh. Cuộc sống cứ tiếp diễn, và nó giống như con cá nằm trên thớt.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 8472 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 7362 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 6333 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6044 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 5386 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT