Sự phát triển
của bé

Trung thu Tết chẳng đoàn viên

Mẹ đính chính lại. Tình yêu thương thì không bao giờ có thể giả tạo được. Con dâu có thể không yêu thương bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ nhưng thời gian sống cạnh nhau lâu, tình cảm cũng sẽ được bồi đắp. Dù không quá sâu sắc thì cái trách nhiệm đối với nhà chồng vẫn nhiều.

Trung thu năm ngoái, con còn bé xíu con trai ạ. Con ngồi còn chưa vững cơ. Bố lại không có nhà nên bà ngoại đặt cho con cặp bánh trung thu mang ra cho con. Tối đó, mẹ cho con ra trông trăng ngoài sân và chụp lại vài kiểu ảnh làm kỷ niệm. Trung thu năm ngoái nhà mẹ còn đông đủ cả nhà mà mẹ không thể về đoàn viên.
Trung thu năm nay, con lớn hơn rồi. Con biết đi, biết chạy, biết nói, biết đùa rồi. Bà ngoại vẫn mua cho con cặp bánh trung thu như mọi năm. Mẹ đã mang về để bà con thắp hương và sắp mâm cỗ rồi. Trung thu năm nay khác quá, nhà mẹ chông chênh, hoang mang và đau xót quá. Gia đình nhà mẹ không còn đủ người. Tết Đoàn viên thiếu đi vĩnh viễn một  người thế nên… Tết Đoàn viên của người ta không bao giờ là Têt Đoàn viên của gia đình mẹ. Niềm vui trọn vẹn của Têt Đoàn viên này gia đình mẹ không thể nào có thể hưởng trọn vẹn được nữa con trai ạ. Ông bà con qua những cái tết thế này sẽ thế nào. Mẹ chỉ sợ thời gian không  làm mờ đi nỗi đau mà nó càng khắc sâu thêm thôi con trai ạ. Mỗi khoảnh khắc. Mỗi thay đổi của thời gian. Mỗi tiết trời đểu quá thừa mứa để khiến nỗi đau dấy lên nhức nhối.
Tại sao mẹ lại gọi là gia đình nhà mẹ. Mặc dù mẹ không muốn gọi thế đâu. Nhưng mẹ sợ rồi con sẽ thiên về bên nội hơn. Con sẽ không quan tâm gì đến ông bà ngoại của con. Mẹ sợ thế. Mẹ sẽ cố gắng dậy dỗ con để con có sự công bằng giữa bên nội và bên ngoại, để con có thể yêu hai bên ông bà như nhau. Nhưng mẹ vẫn sợ hãi thế. Mẹ rảnh rang lại ngồi nghĩ lung tung rồi.
Ông bà ngoại yêu con như ông bà nội. Có đồ ngon của lạ, đồ đẹp đều dành phần con. Lúc mẹ sinh con bà ngoại còn chăm sóc mẹ tốt hơn bà nội con nhiều. Thế nên mẹ không bao giờ cho phép con dành ít tình cảm cho bên ngoại con đâu.
Hôm qua, khi còn ở nhà ngoại, cụ Thu có đến chơi. Cụ bảo với mẹ, con dâu nó yêu thương giả tạo lắm. Nó mua sắm cho mình thật đấy. nhưng thực chất trong lòng nó bao giờ cũng hướng về bố mẹ đẻ của nó nhiều hơn. Nó bảo với tao con mua cho mẹ mẹ ăn thì ăn, không ăn con cũng không ép chứ không có chuyện con ngồi bên cạnh ép uổng mẹ ăn đâu.
Mẹ đính chính lại. Tình yêu thương thì không bao giờ có thể giả tạo được. Con dâu có thể không yêu thương bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ nhưng thời gian sống cạnh nhau lâu, tình cảm cũng sẽ được bồi đắp. Dù không quá sâu sắc thì cái trách nhiệm đối với nhà chồng vẫn nhiều. Trách nhiệm vì trách nhiệm. Trách nhiệm vì yêu thương. Hai ngoại diên khác nhau và hiển nhiên là nội hàm cũng sẽ khác nhau không thể giống như một được. Mẹ cũng không mong gì bố con yêu thương bố mẹ của mẹ. Nhưng mẹ vẫn mong bố con có trách nhiệm với những người sinh thành ra mẹ như mẹ đã làm thế với ông bà nội con, con trai ạ. Thế là đủ rồi.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32099 trả lời
    tích lũy được 8460 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 7360 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 6327 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6042 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5375 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT