Sự phát triển
của bé

THUỞ ẤU THƠ CỦA MẸ (Tiếp phần 2)

Đi hái trộm cũng cực lắm chứ, phải bỏ mất buổi ngủ trưa nè, còn phải lén lút, trong lòng thấp thỏm lo sợ...

Kể tiếp chuyện cái quán bà Lâm Rôbe và mấy trò của 'bọn quỷ sứ' nha Sóc!
Ông bà Lâm Rôbe dân ở Suối Tre, Long Khánh, cũng thuộc tỉnh Đồng Nai, ngày xưa ông đi lính cho nguỵ nên đặt tên là Robert Lam đó mà, nhìn ông cũng hơi lai Tây thật, da trắng kiểu của Tây, mũi cao lắm! Ông bà có cái quán nhỏ bán đồ ăn vặt cho tụi nhỏ; snack, bắp nổ, kẹo, kem, bánh bông lan ngọt… mà nổi tiếng bán giá 'cắt cổ', cũng không lời gì nhiều, chỉ trong mức từ 500đ-1000đ so với mức lời của những quán khác ngoài chợ, nhưng khổ nỗi hồi đó có mình ông bà bán quán, nên mới làm bá chủ khu vực broken heart
Nhà ông bà có cái vui nữa là hay cho mấy sắp nhỏ vô chơi, chủ yếu là để có người chơi với con gái bà, con gái bà nói chung hơi tửng tửng chớ được cái dễ bị dụ :))))). Mẹ nghe bà nói vậy chớ Mẹ là đứa hay chơi với cô đó nhất xóm đó. Nhà cô này có cái lợi là cây ổi ngon, nó sà trái qua cả nhà OBN nên cứ trưa trưa vắng khách mua hàng mà không có ai để ý thì bị Mẹ vặt mất (nhà mình cũng có hai cây ổi nhưng không hiểu sao đi vặt trộm thấy ăn ngon hơn ta?!). Nói là nói vậy, đi bẻ trộm trái cây mỗi lần ăn chẳng thấm tháp, chỉ được cái vui vì hầu như mỗi lần đi hái vặt là có đồng bọn theo sau hỗ trợ ngay, đứa canh, đứa hái, nghe đứa kia kêu 'có động' hay 'chó ra kìa' là đứa kia vắt giò tẩu thoát ngay. Mà đi hái trộm cũng cực lắm chứ, phải bỏ mất buổi ngủ trưa nè, còn phải lén lút, trong lòng thì đầy sợ hãi, nên mai mốt Con không nên đi hái trộm như vậy nha! 
Xong chuyện của ông bà Rôbe, chuyển qua gia đình ông bà Thiệu cũng có cái hay nè. Tuổi như Con phải gọi ông bà bằng cố nhá! Nhà ông bà có hai gian tách biệt, cái gian dưới hay để chiếc xe đạp cà tàng để ông đi đây đó, cả chỗ nấu ăn. Vì nhà mình có họ hàng xa với nhà ông mà Mẹ hay dẫn tụi nhỏ qua quậy (Mẹ thì thích bới tô cơm chạy qua nhà ông bà ngồi ăn, hồi nhỏ khoái ăn cá, có khi còn ăn chực cơm cá thu nhà bà, phải công nhận bà nấu món cá thu cực ngon; dai, chắc mà thơm thịt!). Tụi nhỏ hay chơi phía sau nhà bà chỗ cái sân gạch ngói có hàng dâm bụt đươc cắt tỉa gọn gàng, mỗi bận đuổi nhau, la hét quanh sân, cởi truồng tắm mưa là lại được nghe cái giọng khàn khàn, rung rung vì bị tai biến của ông 'nghịch ngợm vừa vừa thôi!', chả bù cho hai đứa cháu nhà ông bà, về chơi thăm ông bà mà 'cứ ngồi nhìn xa xăm chán chết, bộ không biết nghịch ngợm như tụi này hay sao?'. Còn kể về cây cối, bên hông trái nhà có cây vú sữa thật cao to, mỗi tội không hái được vì cao quá, cả bọn đành nuốt nước bọt ngước cổ nhìn lên (mà cái giống vú sữa thật trêu ngươi, đã chín thì không thèm rụng đâu, cứ héo khô chết trên cây thôi), chỉ có cái bóng mát ở dưới tán là xài được. Nhà bà cũng chẳng có gì ăn ngoài cây ổi leo teo vài trái, có được cây chanh tây quả to, gọt ăn chấm đường cho đỡ thèm, sau này có nhãn thì khu vườn đó không còn thuộc về ông bà nữa. Vậy là ông bà tạm biệt tụi này lên Biên Hoà ở luôn với con cháu.
Sau này dần dà tụi nhỏ lớn, cái vườn tràm sau nhà OBN cũng bị chặt hết, xung quanh mấy nhà người ta đòi xây tường xi-măng ngăn cách, cái thói hái trái vặt của tụi Mẹ cũng mất tiêu luôn. Nhưng mà vẫn tiếc, vì nếu mà khu vườn của những nhà xung quang còn nguyên thuỷ, thì tất nhiên sẽ có nhiều chuyện rất rất vui của tuổi thơ nữa, bây giờ chỉ biết hoài niệm thôi… Sẽ nhớ mãi những chiều âm u mấy đứa đóng vai gia đình nhỏ trên mấy cái bàn dạy thêm của BN Con, chỉ chờ mưa xuống là dành nhau, coi đứa nào chạy nhanh nhất, ra gom xoài rụng chín cây…

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT