Sự phát triển
của bé

Sự cố của mẹ khi sinh!

Hôm nay lướt web vô tình được được bài viết của mẹ trẻ ở Lào Cai về hành trình quyết giữ lại thai giành sự sống cho con. Thấy bạn thật dũng cảm! Chợt nhớ lại chuyện của mình......


Cưới nhau hai vợ chồng cùng xác định vài năm mới có con, đến khi mong con thì lại không có. Nào là đi canh trứng, thử que xác định rụng trứng… các kiểu hết nhưng vẫn k có kết quả. 8  tháng rồng mong con! Rồi mẹ bàn với ba là tháng sau đi Sài Gòn khám thì hên sao con đến. Mẹ không thể diễn tả nổi niềm vui khi tận mắt chứng kiến 2 vạch hiện lên trước mặt mình. Ba cũng vui sướng lây. Rồi mẹ tìm hiểu kiến thức này kia… tất cả vì con, mong con phát triển khỏe mạnh. Đến tuần 28 mẹ được bác sĩ chẩn đoán tiểu đường thai kì, căn bệnh mà mẹ không nằm trong diện có nguy cơ vì mẹ không thừa cân, nhà không ai bị, và mẹ mang thai con cũng khi 27 tuổi. Sau một tuần theo dõi ăn uống theo chế độ của bác sĩ lượng đường mẹ vẫn không giảm, mẹ buộc phải nhập viện để bác sĩ theo dõi tìm dò lượng insulin thích hợp để mẹ có thể tự chích mỗi ngày.
Nhớ lại mẹ cũng thật can đảm, vì mẹ là người sợ mũi tiêm, chỉ cần thấy mũi tiêm mẹ có thể khóc òa nhưng vì con mẹ làm được hết, đều đặn sáng trưa chiều mẹ tự thử máu để đo lượng đường huyết rồi tự chích từng mũi  insulin vào người để mong con phát triển tốt nhất, không ảnh hưởng xấu đến con. Nhưng đến tuần 35 mẹ bị sốt, tử cung tự mở dọa sinh non, mẹ phải nhập viện để bác sĩ theo dõi cho con an toàn. Những ngày dưỡng thai là những ngày mẹ nôn gặp con nhất. Vì người ta vào viện là vì đau bụng chuẩn bị sinh chứ ít người lại dưỡng thai khi thai đã lớn như mẹ. Nghe tiếng khóc của em bé mẹ nôn nao trong lòng, nghĩ đến con mẹ lại cố gắng.

Rồi biến cố đến, những y tá theo mẹ là “vô tâm nhất quả đất” đã xuất hiện, phòng kế bên tên Huyền Trân, chị đã mổ bắt con rồi, còn mẹ thì cũng Huyền Trân nhưng đang dưỡng thai. Các cô y tá ấy đã chích ống kháng sinh to đùng cho mẹ, mà đáng lẹ mũi tiêm đó dành cho chị phòng bên. Lúc chích mẹ cũng lo ngại, hỏi kỹ vì thấy lạ lạ, nhưng các cô ấy nói là bác sĩ chỉ định. Ờ chỉ định thì tiêm. Tiêm rồi một tiếng sau con quấy đạp liên hồi, mẹ thấy bất thường nên đi qua phòng cấp cứu sản để báo. Lúc ấy gần 22h đêm. Y tá trực kêu mẹ về vì không có bác sĩ, để mai hãy qua rồi đo tim thai sau. Lúc ấy mẹ cũng không hình dung được là ngày mai khi siêu âm bác sĩ sẽ thông báo với mẹ em bé không có tim thai. Quấn bụng đo tim thai bằng máy kết quả trả về là tờ giấy với vạch ngang. Không có tim thai! Bác sĩ gọi hai vợ chồng vào trấn an. Mẹ đã khóc, mẹ xin mổ liền, bác sĩ không cho, bác sĩ bảo mổ ra em bé sẽ không khóc! Không khóc là thế nào?? Mặc kệ mọi người xung quanh nhìn mẹ, Mẹ òa khóc nức nở. Ôi bé con của mẹ, nôn nao gặp con thế nào, giờ bác sĩ kết luận với mẹ như vậy! Hành trình của mẹ và con chẳng lẽ kết thúc như vậy. Rồi nhưng ca trực sau gặp bác sĩ nào mẹ cũng sinh mổ nhưng họ đều lắc đầu. Họ kêu mẹ về phòng và tiếp tục theo dõi. Mẹ vẫn mong một phép màu xuất hiện để con có thể tiếp tục quấy đạp khi ba ôm bụng mẹ trò chuyện với con như mọi khi. Mẹ buồn nhưng có ba ở bên rồi ông bà ngoại nữa. Ông bà chạy ngược xuôi đi tìm bác sĩ quen để hỏi tình hình của mẹ. Mẹ tự trấn an mình là sẽ k có chuyện gì xãy ra.
Rồi qua ngày sau tim thai con có lại, nhưng bác sĩ kết luận vẫn còn rất xấu! Mẹ nhớ như in sáng thứ 4 khi mẹ đang đợi ba mua đồ ăn sáng thì y tá kêu mẹ kha khám, bác sĩ trưởng khoa trực tiếp siêu âm cho mẹ r bác nói ngôi thai thuận, nhau quấn cổ 1 vòng, nhưng nuôi được. Nghe từ nuôi được của bác mẹ an tâm. Rồi bác hỏi mẹ mổ nhe chịu không? Mẹ trả lời nhanh là chịu. Bác cười và  nói chưa thấy ai mà bác hỏi mổ r bình tĩnh trả lời nhanh như mẹ….hihi.. Thật ra mẹ đã chuẩn bị hết rồi nên mẹ k còn lo lắng hay sợ nữa. Và bác cũng là người trực tiếp mổ cho mẹ, ca mổ diễn ra rất nhanh chóng 9h30 mẹ được đẩy vào phòng mổ sau khi đã được chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, 9h45 con đến bên mẹ, mẹ đợi tiếng khóc của con nhưng k thấy chỉ nghe tiếng khẹt khẹt, bác sĩ làm vệ sinh cho con xong con mới cất tiếng khóc, mẹ thở phào nhẹ nhõm. Bác sĩ bồng con đến bên mẹ cho mẹ thơm vào má một cái rồi ẩm ra giao cho ba và bà ngoại đang đợi ở ngoài.
Giờ đây con đã 2 tuổi, biết nhiều điều hơn. Được làm mẹ, được thấy con lớn từng ngày là niềm vui và hạnh phúc của mẹ. Sự cố đó mẹ cũng nhanh quên, nay mẹ viết lại chỉ mong mọi người khi đi viện biết được tình huống của mẹ để phòng tránh phần để tự bảo vệ mình, đừng để như mẹ!

Blog mới nhất

Xem thêm
  • chuyện mùng 1 tết (tập 3) chuyện mùng 1 tết (tập 3)
    Bo quên bén kể chuyện lì xì của mấy chú ở nhà nội. Giờ kể tiếp chứ bỏ qua hết ngày mùng 1 thì sao? công nhận là mỗi...
  • chuyện mùng 1 tết (tập 2) chuyện mùng 1 tết (tập 2)
    Nối tiếp câu chuyện mùng 1 tết. Bo lại kể tiếp chuyện về nhà ông nội chơi hén ... tai đây Bo được chụp quá chừng...
  • Mồng 7 tết! Mồng 7 tết!
    Cả nhà cho em mơ 1 chút! Em là em cũng hy vọng nhà em năm nay "Tiền vào như nước sông Đà - Tiền ra nhỏ giọt như cà...
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Mẹ Bin Bo
    • 256 chủ đề | 
    • 6960 trả lời
    tích lũy được 50 điểm
    1
  • nguyễn thị thoan
    • 526 chủ đề | 
    • 14195 trả lời
    tích lũy được 46 điểm
    2
  • MarryBaby
    • 233 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 40 điểm
    3
  • mẹ xí muội
    • 237 chủ đề | 
    • 3015 trả lời
    tích lũy được 28 điểm
    4
  • Hạ Vũ Ơi
    • 509 chủ đề | 
    • 10894 trả lời
    tích lũy được 18 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT