Sự phát triển
của bé

Sợ lắm những giây phút con không chịu chơi đùa :((

Có lẽ cuộc đời mẹ sẽ không bao giờ quên được lần con bị viêm phổi khi con 10tháng tuổi...

Tháng 7/2012, trung tâm Toán tư duy Mĩ Mathnasium Nghệ An thành lập ,mẹ là 1 trong 5 cô giáo may mắn trúng tuyển . Sau hai tháng học tập phương pháp giảng dạy ở Hà Nội rất vất vả mẹ cùng con trở về Vinh để bắt đầu một môi trường làm việc mới. Niềm háo hức của mẹ chưa được thụ hưởng thì một vấn đề “to đùng” nảy sinh : giờ làm việc của mẹ là từ 1h30 p.m đến 8h30 p.m , giờ đó mẹ sẽ không thể nấu cơm tối cho bố được và quan trọng hơn là chẳng có nhà trẻ nào nhận chăm sóc con cả. Mẹ hoang mang vì hỏi mấy nơi ai cũng bảo chăm trẻ ban ngày thì được chứ ban đêm họ không nhận. Một buổi sáng mẹ mang tâm sự ấy đi ăn sáng và vô tình nói chuyện với cô bán xúp lươn cháo cá đầu ngõ, cô ấy nhìn con bụ bẫm đáng yêu quá nên bảo :”đưa đến tao trông cho ,chuyện nhỏ ! Mày yên tâm đi, 4 đứa con tao ở với tao đứa nào cũng béo khoẻ hết , không ốm đau bệnh tật gì cả !”. Mẹ mừng như bắt được vàng con à ! Công nhận cô chú ấy vất vả thật đấy nhưng trông 4 đứa con đứa nào cũng khoẻ mạnh ,người chắc nịch .Mẹ càng yên tâm vì cô ấy đông con ,con chơi cùng các anh chị sẽ vui hơn nhiều và dạo đó buổi chiều cô ấy chẳng bán hàng nên sẽ để mắt đến con được .

IMG_323763379182586n

Thương cục bột của mẹ ghê à. Hôm nào 9h mẹ về đón con cũng ngủ rồi , gọi mãi con mới chịu dậy cho mẹ địu con về .Hồi đó con mập lắm, mẹ địu con trước ngực rất nặng, hôm nào mệt và đói mẹ thấy khó thở nữa. Mẹ được đi làm nhưng cả nhà mình ai cũng vất vả vì giờ giấc không hợp lí lắm với lối sinh hoạt của người miền Trung.Thời gian đầu bố cũng chịu khó đi làm về rồi đón con ,cho con ăn cháo, xong rồi vừa dỗ con vừa nấu cơm đợi mẹ về .Hình như được khoảng 1 tuần sau đó bố bắt đầu oải ,đi về thất thường, hầu như hôm nào mẹ về bố mẹ cũng cãi nhau. Do thời gian làm việc 8 tiếng liên tục nên khoảng từ 4h đến 4h 30 xếp free cho mấy chị em 30phút để ăn nhẹ gì đó còn mẹ được đặc cách chạy về nhà cho con bú rồi lên lại trung tâm với điều kiện không được muộn giờ .

IMG_323773501228432

Sang tháng 10, con cũng được 10 tháng tuổi. trời bắt đầu chuyển lạnh. Năm đó mùa đông đến sớm. Buổi chiều ra đi gửi con mẹ luôn mặc cho con quần áo cẩn thận và không quên quàng cho con chiếc khăn xô vào cổ tránh bị hắt hơi sổ mũi nhưng thật lạ chiều nào về tranh thủ cho con bú mẹ cũng thấy quần áo con tanh bành ,khăn chẳng thấy đâu. Mẹ nhắc khéo cô ấy nhưng cô bảo mẹ đừng bao bọc con quá con sẽ hay ốm ,mấy đứa con cô ấy trời lạnh vẫn mặc quần áo cộc nghịch nước , đạp xe đạp đi khắp nơi. Trời lạnh cô ấy tranh thủ bán thêm cháo canh buổi chiều nữa nên thay vì ngồi ở nhà chơi cô ấy mang cả con ra quán , vừa trông con vừa bán. Mấy hôm con bắt đầu ho, mẹ định đi mua thuốc thì cô bảo để theo dõi xem sao đã, cứ hơi một tí lại cho uống thuốc hèn chi con không khoẻ được. Chiều hôm đó mẹ về giữa buổi cho con bú, nhìn thấy con đang ngồi chơi trong cái rổ giữa nền nhà mà mẹ ngao ngán quá ! Trời gió đầu mùa lạnh run mà con chỉ mặc mỗi cái áo cộc tay ,cổ hở hoác nên con ho suốt. Mẹ xót xa con mà rơm rớm nước mắt…Mẹ biết làm thế nào được…mẹ mới đi làm được có mấy hôm, cầu trời phật con đừng ốm nhé…! Chiều đó mẹ đi con không mỉm cười như mọi hôm mà con khóc ,con níu lấy áo mẹ ,mẹ hiểu con mong mẹ ở nhà cùng con…

Mẹ quay lại trung tâm mà lòng rối bời vì lo lắng ,chốc chốc mẹ lại sốt ruột gọi điện về hỏi thăm con .Mẹ khóc rồi nhắn tin xin bố hãy về sớm đón con vì con ốm ,con ho rồi tội lắm . 7h mẹ gọi cô bảo bố đón con rồi ,mẹ yên tâm phần nào…8h30 được nghỉ dạy mẹ lao xuống tầng thay đồng phục rồi chạy xe máy như bay về nhà. Chưa bước vào nhà đã nghe tiếng con khóc , mẹ vừa đặt chân đến cửa phòng bố cầm cả cái đồng hồ treo tường lia cả vào người mẹ ,bố mắng mẹ không dạy được thì nghỉ ,giờ này chưa về lo cơm nước cho chồng con ,con ốm khóc lèo nhèo bế mãi trên tay vẫn không chịu nín… nước mắt mẹ trào ra ,mẹ bế con và con nhìn mẹ với ánh mắt lờ đờ ,mắt con đỏ và nước mắt cứ ướt nhẹp ,mẹ thấy con có vẻ khó thở ,con sốt nữa. Mẹ bảo bố thôi chẳng cơm nước gì đưa con đi khám ngay kẻo con mệt đã ,bố bảo giờ này người ta không khám nữa để mai đi. Nhưng nhìn con mẹ xót quá, mẹ bắt tacxi chở mẹ con mình đến nhà bs Dũng chuyên khoa tai mũi họng. Đến nơi bs nghe tim phổi và khám cho con, bác khuyên đêm nay phải để ý con thật kĩ, con bị viêm phổi rồi và bệnh này diễn biến rất nhanh, đêm nay nếu uống thuốc bác kê mà đỡ thì may mắn, còn nếu chuyển biến xấu phải nhập viện ngay ! Mẹ nước mắt dàn dụa… lên tacxi về mới sực nhớ mẹ chẳng còn đồng nào , vì mẹ mới đi học về , lại mới đi làm nên mẹ cũng chẳng có tiền, xe về qua nhà nội mẹ gọi cửa vay bà nội 500k ,mẹ còn nhớ bà trách mẹ sao không bảo bố chở đi, rồi đi làm mà chẳng có tiền…chú tacxi cũng ngao ngán thay cho mẹ con mình…

IMG_953926164831926

Đêm, mẹ chẳng dám ngủ, mà con cũng không chịu ngủ bắt mẹ bế trên tay. Cả đêm mẹ cứ ôm lấy con đi đi lại lại trong cái phòng trọ nhỏ không biết mấy vòng . Bố lại bảo mẹ soạn quần áo cho bố đi công tác một tuần. Số mẹ con mình vất vả chẳng cậy nhờ được bố. Sáng hôm sau 5h bố đi công tác thì 6h mẹ hốt con đi viện vì con sốt cao, con thở khó nhọc và ho không thành tiếng nữa . Xóm trọ lại giúp mẹ con mình . Đến nơi bs khám và cho con nhập viện .Mẹ phải xin nghỉ 10 ngày ở viện cùng con luôn. Tủi thân ghê gớm con ơi ! Chẳng nội chẳng ngoại gì giúp mẹ con mình cả ,nhà trong thành phố mà không có ai đưa đón thế nên mẹ con mình vật lộn với bệnh viêm phổi của con ở viện luôn không đi đi về về nữa. Bác sĩ tiêm cho con ngày hai lần cơ man nào là thuốc ,con ú quá bắt mãi chẳng ra ven. Mẹ thấy họ chọc kim tùm lum để tìm ven, con hoảng sợ khóc nức nở, rồi họ luồn kim bướm vào tay con để dễ tiêm. Tiêm xong còn uống thuốc nữa , mà vất vả nhất là con phải xông khí dung .Mình chỉ có hai mẹ con nên vật nhau đến khổ. Cứ áp cái ống thở đó vào là con lại hét, lại giãy dụa kinh hoàng. Bs bảo mẹ là bé khóc cũng xông để con hít thật sâu thuốc vào phổi và khí quản , mẹ mỗi ngày nghe con gào khóc hai lần, mỗi lần 15phút mà tim đau như chẳng muốn đập nữa . Thời gian đó con phải ăn cháo dinh dưỡng, mẹ ăn cơm phần trước cổng bệnh viện , chắc con cũng ngán ngầy mấy món cháo ấy lắm vì mẹ mỗi bận cứ trệu trạo nhai cơm cho có sức chăm con chứ chả thấy ngon lành gì. Lên bệnh viện có sự thăm khám của bs bệnh con giảm nhanh, rồi con bắt đầu cười và đùa nghịch trở lại. Mẹ không quên cái kỉ niệm mẹ để liều con ngồi một mình trên cái giường bệnh viện bé tin hin để mẹ vào phòng vệ sinh, đang rửa tay nghe con rơi cái độp u một cục trên trán tím bầm. Khổ thân con thiệt thòi vì mẹ con mình côi cút.Chỉ có xóm trọ và các cô thầy ở trung tâm đến thăm mẹ con mình.

Hết 10ngày điều trị bs cho mẹ con mình xuất viện , lên khám lại lần cuối bs còn khen con ốm lâu vậy mà vẫn đẹp trai phong độ nhất bệnh viện là tốt rồi. Mẹ con mình về đến nhà thì tối đó bố cũng mới đi công tác về. Bs dặn mẹ cố gắng giữ gìn cho con kẻo bệnh này hay bị lại. Sau vụ ấy mẹ đã quyết định nghỉ việc ở trung tâm để chăm con và tìm cho mình công việc khác có giờ giấc phù hợp hơn . Đó quả là quyết định khó khăn đối với mẹ nhưng vì con, mẹ không hối tiếc…Nhiều người khen mẹ giỏi ,nhưng con ơi , tất cả những gì mẹ làm cho con chỉ đơn giản vì mẹ yêu con nên mẹ chẳng bao giờ cho phép mình mệt hay ốm.Từ đó đến nay mẹ đã chăm sóc con kĩ càng hơn ,may mắn con chẳng phải gặp bs lần nào lâu vậy nữa.

IMG_954172566192079

Con ơi, làm mẹ sợ lắm những giây phút con ốm đau chẳng chịu chơi đùa. Hi vọng cho con mẹ luôn ngoan và mạnh khỏe nhé! Yêu thương vô vàn ^^!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 25425 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 22089 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 19003 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 18132 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 16167 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT