Sự phát triển
của bé

Rảnh rỗi và ngẩn ngơ

Lâu lâu lại man mát tí

Ngày em tạm biệt quê hương để bước vào miền Nam lập nghiệp. Những ngày tháng đầu tiên của cuộc sống xa nhà, xa bố mẹ và bươn chải nơi đất khách quê người sao mà khó khăn đến thế. Những thiếu thốn đủ bề về vật chất, những thiếu hụt về tinh thần khi một mình đơn thương độc mã nơi xưa người, có nhiều lúc em muốn buông xuôi tất cả để được trở về bên mẹ như ngày còn thơ. Và trong những ngày tháng khó khăn ấy, em đã gặp anh. Không hào hoa, phong nhã, không điển trai , lịch sự và cũng chẳng giàu có, nhưng anh đã cúi xuống bên em, chia sẻ cùng em những nỗi niềm của đứa con gái xa quê. Sự quan tâm , hỏi han chăm sóc từ một người đồng nghiệp rồi gần hơn một chút là tình thân, rồi tình yêu đến tự lúc nào cũng không hay. Ngày nắm tay nhau hai đứa về một nhà chỉ là hai bàn tay trắng và những lo toan, nhưng nhìn sâu vào mắt em anh nói ” rồi chúng ta sẽ vượt qua em nhé”. Em tin vào ánh mắt nghị lực và đầy kiêu hãnh nơi anh. Cưới nhau, hai vợ chồng chỉ có đôi bàn tay trắng, rồi em có bầu, đứa con trai đầu của chúng mình được chào đón bằng niềm hạnh phúc, sung sướng của bố mẹ. Những ngày tháng con còn bé,những vất vả lơ toan công việc cùng với việc chăm vợ sinh, cái phòng trọ nhỏ bé trở nên chật chội hơn bao giờ hết. Chồng nhìn vợ con vật lộn trong cái phòng trọ nhỏ xíu với ánh mắt đầy ái ngại.
Những ngày sau, đêm nào em cũng thấy anh đặt tay lên trán và suy nghĩ… Em chưa thể đọc hết được những suy nghĩ của anh. Khi con tròn 1 tháng tuổi, anh gọi em vào và nói ” em ạ,chắc mình phải mua ngôi nhà thôi em,chứ phòng trọ chật chội quá, tội hai mẹ con”. Em mắt tròn mắt dẹt ngớ người ” tiền ở đâu mà mua anh?”. Chồng an ủi ” được bao nhiêu thì cố em ạ, khó khăn rồi sẽ qua”. Vợ vẫn im lặng mà lòng dấy lên những nỗi lo, nếu mua nhà thì sẽ lấy tiền ở đâu. Nhưng chồng đã quyết, nên ba ngày sau vét hết trong nhà chỉ vỏn vẹn 5 triệu đồng tiền mặt , bởi vợ mới sinh con,và con nằm viện mất gần 20 ngày, tốn kém … Dẫu vậy, chồng vẫn quả quyết. Em cũng đành mạo hiểm cho chồng quyết định.

Vậy là em có nhà ở sau những ngày chồng tằn trọc vắt tay lên trán suy nghĩ. Nhanh quá rồi chồng nhỉ, mới đó thôi mà đã 3 năm trôi qua. Món nợ mua nhà vợ chồng xoay xở dường như cũng êm êm rồi. giờ đây nghĩ lại những ngày tháng vất vả cảu hai vợ chồng mà thấy trân trọng những khoảnh khắc hiện tại… Dẫu ngôi nhà của mình không được bề thế, cao sang như người ta, nhưng ở trong ngôi nhà ấy, luôn rộn rã tiếng cười của con trẻ, tiếng cười đùa của bố…. Những gì tự tay mình làm nên, tạo lập nên bằng chính sức lao động của mình thật đáng trân trọng chồng nhỉ???????

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32124 trả lời
    tích lũy được 8456 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10348 trả lời
    tích lũy được 7358 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12271 trả lời
    tích lũy được 6324 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 800 chủ đề | 
    • 10132 trả lời
    tích lũy được 6031 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5371 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT