Sự phát triển
của bé

Nhìn lại chính mình 2

Bố bảo mày phải làm con zai mới phải....

Đi làm được 6 tháng, em bắt đầu yêu, tình yêu luôn mù quáng, mà trước khi đi làm mẹ đã dặn cấm yêu zai tỉnh lẻ, phải yêu zai hà nội, có lấy chồng cũng chỉ được cách nhà tầm 10km trở lại.

Vậy mà lời mẹ dặn em cứ như không, ban đầu em nghĩ yêu cho biết, chứ chắc gì đã lấy mà lại tính toán khoảng cách, thế là yêu,  nhưng đúng là yêu, đừng hỏi tại sao yêu, em bị quấn vào vòng xoáy yêu rồi không ngỡ được, em yêu chồng em bây giờ, anh chàng trai  quê Hưng yên , nghĩ cũng xa chắc bố mẹ biết sẽ giết em mất, nên em dấu không dám nói gì …. Nhưng ngày định mệnh ấy cũng đến, Mẹ bảo học xong rồi, đi làm rồi, cuối năm nay thằng nào hỏi thì tao gả luôn, không lôi thôi như lần trước. Em cũng sợ, nhưng nếu cứ dấu mãi vậy còn sợ hơn, lỡ có thằng nào vào hỏi, bà điên tiết bà bắt lấy, rồi bắt em ở nhà thì chết, thế là em khai sự thật, mẹ bảo lôi nó về đây , ngày em dẫn về ai cũng lắc đầu, không ai đồng ý, ngay cả thằng em trai nó cũng không thích, 

Mẹ bảo em không nghe, em cứng đầu quá, bà lại dỗi, không nói chuyện, không ăn cơm chung, mà em đi làm cũng có ăn chung mấy đâu. Em thấy chiêu này xưa rồi, nên kệ cứ thản nhiên đi làm.  một hôm đang trên đường đi làm về, thằng em nhắn tin bảo, nhà có khách 1 anh zai đến chơi, chắc hỏi chị ý. EM sợ quá nói chuyện với anh yêu, anh bảo cả 2 cùng về cho nó biết, em bảo anh mà về cùng, tối nó chặn đường nó giết anh ý, trai làng nó hay đánh mấy thằng thiên hạ đến tán gái. Thôi đi chơi đi, nó ngồi chán cũng sẽ phải về mà. Hôm đó em đi chơi 10h tối mới về, về mẹ ghét không thèm nhìn, Em kệ, kệ như vậy được 2 tháng không biết tại sao 1 hôm mẹ và bố bảo em dẫn anh yêu về bố mẹ nói chuyện, vậy là xong ngồi nói chuyện mãi mẹ cũng đồng ý, mẹ bảo con này nó cứng đầu, cháu phải biết nhịn nó 1 chút, nếu không thì không sống được với nhau. Bây giờ sướng khổ nó chọn, sau này đừng trách ai.

Ngày ấy 26/4/2009 em đi lấy chồng, các bác , các cô, các chị thương con em lấy chồng xa, ngày về nhà chồng tự dưng em khóc, em thấy tủi thân mới sợ chứ…. Khi tiễn mọi người lên xe về, còn mình em ở lại lúc đó muốn chạy theo về nhà… 

Lấy chồng xa mỗi khi về nhà bố mẹ lại nâng như nâng trứng ạ, chiều lắm cơ, thế mà ngày xưa nó cứng đầu thế….

Sang  năm 2010 gia đình em đón bé Tuti chào đời, niềm hạnh phúc nhân đôi, nhưng 2 vợ chồng đi làm thuê, kinh tế còn eo hẹp..

Năm 2011 Đêm 2 vợ chồng đang ngủ bố gọi điện báo tin mẹ đau ruột thừa phải mổ gấp, em sợ quá nằm khóc 1 mình, chồng đang ngủ quay sang thấy vợ khóc, không biết chuyện gì, mới vùng dậy tưởng  chồng làm gì sai khiến vợ giận, chồng suýt xoa ôm vợ rồi hỏi làm sao, em nói Bố gọi điện bảo mẹ đi viện , phải mổ gấp, chồng đẩy em ra và bảo, thế mà không gọi anh dậy, nằm khóc thì giải quyết cái gì, thôi dậy thay quần áo, anh đưa em đi… Em nghe xong tỉnh cả người dậy lấy đồ rồi đi luôn. Ca phẫu thuật diễn ra ngay trong đêm , sau 4 tiếng mổ nội soi, bác sĩ đưa mẹ ra, nhìn mẹ vẫn hôn mê , em thấy đau lắm. Em vốn hay nóng vội, hôm sau nghỉ làm còn chả báo gì với xếp, xếp biết tin gọi điện hỏi thăm, bảo chỉ cho em nghỉ nốt chiều nay, em nghe xong chán, nhưng cứ ừ cho qua.  Ngày hôm sau  em vẫn nghỉ làm, xếp gọi mắng , em vì mất ngủ cũng ngắt lên rồi tuyên bố thôi việc. 

Mẹ khỏe , mẹ ra viện, em cũng chán chả muốn đi làm gì nữa, mới bàn với chồng, anh đi làm cũng lâu rồi, tay nghề cũng chắc, hay mình về mở cửa hàng riêng, chồng bảo, anh cũng muốn từ lâu rồi, nhưng tiền đâu ra, 2 vợ chồng về nói chuyện với bố mẹ chồng, ông bà bảo không có tiền, thất vọng lại chán…. 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT