Sự phát triển
của bé

Nhật ký của mẹ (P.1)

Mẹ cảm thấy mạng sống con người thật mong manh quá Gấu Trúc à. Nó cũng giống như thủy tinh vậy, nhìn bề ngoài thật cứng, thật đẹp, thật chắc chắn, thế nhưng nếu như vô tình làm rơi xuống đất thì nó chỉ còn là những mảnh vỡ mà thôi.

Ngày 15/07/2015

Gấu Trúc à, vẫn như mọi ngày, chiều nào hết giờ làm mẹ cũng cố chạy cho nhanh để về nhà đón con, mặc dù là con đã được bà hai đón về rồi nhưng mà mẹ vẫn cảm thấy ko an tâm, mẹ muốn thấy con bình an sau một ngày ko có mẹ bên cạnh. Và chiều nay cũng thế, cũng chạy xe với tốc độ 60Km/h, đang đi mẹ nghe tiếng hú còi inh ỏi của tiếng xe cấp cứu đằng sau, mẹ vội vàng hạ ga rồi cho xe chạy chậm vào lề đường, một chiếc xe cấp cứu lao nhanh qua mặt mẹ, rồi lại một chiếc khác cũng lao nhanh qua ngay sau đó. Hai chiếc xe cấp cứu nối đuôi nhau đi ngang qua tự nhiên sống lưng mẹ lạnh toát, nổi da gà. Mẹ cảm giác bên trong xe có một người nào đó đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc, tính mạng của họ bây giờ đang được tính bằng giây. Thế nhưng mẹ quan sát thì thấy không phải ai đi đường nghe tiếng xe cấp cứu hú còi cũng nhường đường cho xe đi đâu, một số người còn chạy nhanh rồi đi trước đầu xe cấp cứu mặc cho chiếc xe này đang hú còi inh ỏi. Bất giác trong mẹ có chút gì đó nhói đau con à. Sao người ta có thể vô tình như thế chứ? Nếu như người nằm trong chiếc xe cấp cứu đó chính là người thân của họ thì họ sẽ cảm thấy như thế nào? Mỗi một người đi đường khi nghe tiếng còi inh tai này thì cố gắng giảm tốc độ nhường đường, mỗi người nhường ít phút thì cái xe cấp cứu có lẽ sẽ chạy nhanh hơn, và những con người xấu số nằm trong cái xe kia có thể sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Đối với chúng ta đôi khi 1 phút chẳng có ý nghĩa gì, nhưng 1 phút đó có thể cứu sống một mạng người.

Đi tiếp một quãng đường nữa mẹ lại gặp một tai nạn xảy ra, một chiếc xe chở hàng nhỏ tông vào chiếc xe máy đi đằng trước khiến cho xe máy ngã xuống bở nát hết, mẹ ko thấy người bị thương đâu cả, có lẽ họ đã được đưa đến bệnh viện rồi. Lúc này, từ tốc độ 60km/h mẹ giảm xuống còn 35km/h. hihi. Mẹ nhớ đến cái câu nói "nhanh 1 phút nhưng chậm cả đời". Mẹ cảm thấy rất là đúng, đôi khi mình hấp tấp vội vàng cố đi cho nhanh và nó chỉ nhanh được một vài phút nhưng nếu như tai nạn xảy ra có lẽ là chậm cả đời thật con à. Mẹ chợt nhận ra được một điều là mạng sống con người sao quá mong manh giống như chiếc bình thủy tinh có thể rơi vỡ bất cứ lúc nào.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 8471 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 7362 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 6333 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6044 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 5386 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT