Sự phát triển
của bé

Nhật ký của Bon.

Mẹ nâng niu, cất giữ những hình ảnh của con.  Tháng năm sau này, nhìn lại, con cảm nhận được con là điều thật tuyệt vời với bố và...

Mẹ nâng niu, cất giữ những hình ảnh của con. 
Tháng năm sau này, nhìn lại, con cảm nhận được con là điều thật tuyệt vời với bố và mẹ. 
???

Mẹ và Bon đã trải qua hành trình 9m ❤️ VÀ:

1h 3/5/2016, 
Tắt điện thoại sau khi mẹ xem liền tằng 4 tập "Điều tuyệt vời nhất của chúng ta". Chìm vào giấc ngủ… ???

3h 3/5/2016,
Mẹ bị thức giấc vì chứng tiểu đêm mà bà bầu nào cũng gặp. Khi quay lại phòng bất chợt thấy đau nhói ở bụng làm mẹ ngã xuống giường. Chắc không sao đâu, mẹ lại tiếp tục ngủ. 

4h40 3/5/2016,
Có vẻ mẹ không được yên rồi. Haiz. Cái gì đó lại làm mẹ thức giấc. Hình như… tè dầm? ? chúa ơi, mẹ đã 25 tuổi rồi mà. Lật đật chạy ra wc. Vận dụng hết kiến thức trong lúc hoang mang mẹ biết mẹ vỡ ối hay rỉ ối gì đó. Xong xuôi quay lại phòng đá mông bố con mấy cái "Dậy đi, em phải vào viện thôi, hình như vỡ ối". Bố con mắt nhắm mắt mở ngồi dậy loanh quanh trong phòng mấy vòng xong hỏi 1 câu xanh rờn "Làm thế nào bây giờ?" ? 

6h 3/5/2016,
Mẹ vẫn kịp rẽ vào ăn bát phở bò trước khi lên xe vào viện. Ngồi trên xe, không phải lo lắng, không phải hồi hộp, không vui vẻ, đại loại mẹ nghĩ ra viện cũng khám thôi chứ chưa sinh được đâu. Vì mẹ có thấy đau đâu. Nhìn trân trân ra ngoài cửa xe "empty". Bố con nhắn tin rằng có gì báo bố ngay. Hơ hơ. Bố vẫn còn đi làm cơ mà. 

7h 3/5/2016, bệnh viện phụ sản Hà Nội.
Vào làm thủ tục nhập viện, bà nội bà ngoại lật đật xách đồ cho mẹ. Mẹ nghĩ, có đi đẻ đâu mà phải mang nhiều thứ thế. Hây…
Trong phòng chờ sinh, 3 4 chị bầu bụng tướng người nằm người ngồi mặt nhăn nhó. Có vẻ đau lắm. Mẹ nằm đo nhịp tim thai và cơn co. Mẹ chả thấy đau gì cả ngoại trừ việc cứ 5 10p lại có bác sĩ, y tá… kiểm tra tử cung mở bao nhiêu phân, kiểm tra nước ối. Đau mà mẹ muốn ngóc dậy đập cho họ 1 trận. Đã biết ối xanh rồi kiểm tra gì lắm thế ?
Bác sĩ nói mẹ phải mổ, không sinh thường được đâu. Lúc này thấy hơi sợ rồi đây. Nhưng họ nói tử cung không mở, ối xanh nếu đợi thì con sẽ ngạt sẽ nuốt phải ối bẩn. Thế thì nghĩ gì nữa mổ nhanh nhanh thôi. Mẹ nhắn tin cho bố nói mẹ không sinh thường được. Bố bảo là sợ gì mổ thì mổ. Bố có bị rạch bụng ra đâu mà chả không sợ. 

9h 3/5/2016,
Họ gọi mẹ ra ký cốp giấy tờ gì đó. Hỏi tên con là gì. Mặc dù chưa thống nhất nhưng kệ. Tên con là Chu Đức Minh nhé! ☺️ 
Sau đó mẹ được ngồi lên xe đẩy, cô y tá nhẹ nhàng lắm hỏi han mẹ đủ thứ để mẹ đỡ lo lắng. Nhưng nói thật mẹ có lo gì đâu. Cô ấy còn động viên "chị yên tâm nha, ca mổ của chị là trực tiếp bác sĩ Tuấn – phó khoa sẽ mổ" 
Xe đẩy vào khu vực mổ, sạch sẽ lắm. Chưa bao giờ mẹ thấy chỗ nào sạch sẽ hơn. Đi qua 1 phòng thấy ông bác sĩ to cao đang hý hoáy làm việc. Phía dưới là bệnh nhân đang… be bét máu. Mẹ hơi rùng mình nhưng vẫn không sợ. 
Lên giường mổ, mẹ bắt đầu hết anh hùng rồi. Sợ quá. Hoang mang quá. Có 2 cô yêu cầu mẹ nằm nghiêng và tiêm cái khỉ nợ gì đó vào lưng mẹ. Ôi, chưa bao giờ có cái đau nào nó lại đau thế. Mẹ nhắm tịt mắt, co rúm người. 2 cô ý cứ lay mẹ như mẹ bị ngất ý. Khổ lắm. "Chị ơi, chị mở mắt ra đi, thả lỏng người, đừng căng thẳng" và bắt đầu lại hỏi, hỏi các thể loại trên trời dưới biển, mục đích để mẹ quên đi nỗi sợ hãi. Cái máy đo huyết áp đo liên tục không nghỉ. Mà lần đầu mẹ thấy có cái máy đo huyết áp nó đo đau thế. Hic hic. 
Từ bụng xuống chân mẹ bắt đầu thấy hết cảm giác. Tấm ga trắng phủ ngay trước mặt mẹ. Có lẽ tránh để mẹ thấy cảnh tượng hãi hùng phía dưới mà ngất xỉu. Họ chào bác sĩ Tuấn. Có vẻ nãy giờ bây giờ ông này mới vào.

9h20 3/5/2016,
Tiếng dao kéo loảng xoảng, mẹ thấy họ làm gì đó ở bụng mẹ. Lục đục. Sau này xem video sinh mổ mẹ mới biết, có lẽ họ đang lôi con từ trong bụng ra nên mẹ mới thấy bụng mẹ nghiêng bên này bên nọ. Hì. 
Có tiếng trẻ con khóc.
Mẹ không diễn tả được tiếng khóc ấy như thế nào. À, con mẹ đã chào đời. Chào con, Bon thối của mẹ. Chỉ khoảng 30s sau cô y tá bế con ra và nói "Chị Ánh ơi, chị nhìn mặt con trai nhé! Trộm vía bé đáng yêu lắm chị ạ" cô ấy vừa nói vừa đưa mặt con ra cho mẹ ngắm. "Số của cháu 11636 chị nhé" có cái số gắn vào chân con. Mẹ ngẩng đầu nhìn con nở 1 nụ cười. Và sau đó mẹ bắt đầu mê man. Mọi thứ chỉ mơ hồ. 

Trong phòng hậu phẫu, mẹ mệt lả, buồn nôn, khát nước và bắt đầu thấy cực kỳ cực kỳ đau. Mẹ mở mắt thấy bố đứng ở cửa vẫy tay và cười gọi mẹ. Nhưng mẹ chẳng còn tí sức nào mà đáp lại. 

Sau đó, là 7 ngày mẹ đau vật vã với việc ngồi dậy rồi tập đi. Sau nữa là 8 ngày cơn đau cứ âm ỉ mẹ. 

~~ Nhật ký ngày Bon của mẹ đến với thế giới này.
Giây phút đầu tiên con được cô y tá chụp ảnh :3
~ Giây phút đầu tiên con được cô y tá chụp ảnh :3 ~
Khoảnh khắc sau này, nhiều lắm con yêu ạ, mẹ không thể đặt tên, mẹ gọi chúng là hạnh phúc con nhé!

12/9/2016: Khoảnh khắc lần đầu con biết lẫy, yêu con quá!

20/11/2016: Lần đầu tiên con được đi siêu thị, cười vui quá. hihi

11/12/2016: Lần đầu con ngồi ghế ăn cháo, trộm vía, con ăn ngoan lắm.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32098 trả lời
    tích lũy được 8459 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 7360 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 6328 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10136 trả lời
    tích lũy được 6042 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5374 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT