Sự phát triển
của bé

Một phen hú hồn

Trong sự lo lắng xen lẫn cả nực cười

Chiều đó con và mẹ vẫn nô đùa bình thường, con vẫn ăn, vẫn chơi và vẫn đuổi theo mấy anh chị lớn để đành hanh. Vậy mà tối hôm đó con ngủ không yên ngay khi chìm vào giấc ngủ

Mẹ không hiểu cảm giác lúc đó, cũng may mắn ngày xưa mẹ không đi làm bác sĩ  không thì trình độ chẩn đoán của mẹ rất chi nguy hiểm.angelangelangel. Mẹ thấy sao con ngủ cứ bứt rứt, vật lộn bên này bên kia. Lưỡi con cứ lè lè ra rồi con cứ hức hức. Nhìn như thế mẹ nghĩ” chắc con mọc răng khó chịu nên như thế” – Bồng con lên kiểm tra xem con đã nhú răng ra chưa. Không thấy gì và con lại đi ngủ.

Cứ ngủ được một lúc là con lại chổm hổm mông lên rồi hức hức, mẹ ngồi bên xoa lưng cho con dễ ngủ, phổ phổ vào mông con cho con ngủ sâu hơn. Nhưng lại cứ một lúc mẹ thấy con lại thức giấc. Dường như gần hai tiếng đồng hồ như thế mà mẹ vẫn không biết thực sự là con bị gì nữa. Cho đến khi con nôn hết, nhìn sắc mặt con xanh lét đi, lúc đó mẹ mới hoảng hồn suy luận lại ” con đau bụng – phải đi bệnh viện thôi”.

Trong đêm khuya đó mẹ bồng con, nhưng dường như con đau nên con cứ ườn người lên như thế, nhìn con mà không khỏi xót xa. Mẹ bồng con, dì con soạn đồ mang theo, tất cả là dì và bà chuẩn bị chứ mẹ không còn tâm trí đâu nữa.

À! Còn có ông bà thông gia tương lai nữa (Là bố mẹ bạn sóc ý). Xuống chạy ngay vào phòng cấp cứu được bác sĩ chẩn đoán là con bị lồng ruột. Cái từ ” Lồng ruột” lần đầu tiên mẹ nghe, chỉ biết bác sĩ nói để lâu sẽ rất nguy hiểm. Con được đưa đi siêu âm luôn. vào phòng siêu âm, phải hai người giữ con để cho bác sĩ kiểm tra. Dường như đau quá mà con bật lên thành tiếng” đa….u”. Ôi vừa khóc mà mẹ cũng bật cười luôn. Con nói một cách dễ dàng ,à diễn tả chính xác trạng thái của con luôn. ….

Tối hôm đó, bác sĩ gọi mẹ vào và nói. Cần thụt tháo gấp. Nếu như ruột nó tự tháo thì tốt không là phải mổ. Cái từ “Phải mổ” mà khiến mẹ đứng không vững. May sao không phải, họ không cho mẹ vào với con mà phải ở ngoài. Trong phòng con khóc thét lên, ngoài phòng mẹ cũng khóc như vậy. Ối những khoảnh khắc nhớ đời phải không?

Sau khi thụt tháo xong, con nằm bất tỉnh. Bác sĩ gọi, rồi đánh vào mông con, rồi lấy máu xét nghiệm con vẫn nằm im không phản ứng mà chỉ đưa mắt nhìn mẹ mà thôi. Sau khi làm xong con ngủ một giấc thật say cho đến sáng mai đi kiểm tra lại và ra về.

Đúng là một phen hú hồn con nhỉ

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT