Sự phát triển
của bé

Mẹ con mình đã vượt qua giai đoạn tam cá nguyệt thứ nhất như thế

Có con mọi khó khăn thử thách trở thành nhỏ bé con yêu nhỉ

Ruby bé bỏng của mẹ ơi!

Hôm nay nghe chuyện của bạn mẹ mà mẹ thấy thương dì ấy quá, thương cho dì ấy khi đã không giữ được giọt máu của mình khi mà cơ thể tự đào thải con ah. Mẹ biết con cái trời cho, khi mà không muốn đến bên bố mẹ thì cũng không biết níu giữ bằng cách nào phải không? Lòng mẹ buồn lắm, thương lắm, bất chợt mẹ nhớ đến hồi mang thai thiên thần nhỏ của mẹ cách đây đã một thời gian con nhỉ?

Lần đầu tiên khi mẹ cảm nhận được con đến bên mẹ là buổi sáng sớm hôm đó, mẹ thấy lên hai vạch trên que thử thai. Con có hiểu cái cảm xúc lâng lâng tràn ngập hạnh phúc nó như thế nào không? Có lẽ chỉ có con là hiểu cảm xúc của mẹ lúc đó nhất phải không? Vì mẹ biết con cảm nhận được hết dù lúc đó con còn trứng nước.

Con yêu ah! Mang thai 3 tháng đầu, ai cũng bảo phải cẩn thận, phải kiêng khem, cố gắng ăn uống bồi bổ. Ai cũng bảo ốm nghén kinh khủng lắm, còn mẹ con mình cũng hay. Sáng sáng là mẹ cứ phải chui vào nhà vệ sinh khoảng 30 phút, có gì đâu nhưng trong bụng cứ nôn nao và buồn nôn. Nhưng con cũng chỉ dọa mẹ chừng ấy thời gian thôi, còn nữa con hiểu mẹ đang bận nhiều việc không nỡ làm tội mẹ phải không?

Giai đoạn đầu mang thai công việc mẹ cũng cực kỳ bận rộn. Khi thì chạy chỗ này, khi chạy chỗ kia, chẳng lúc nào nghỉ ngơi, cũng chẳng ai nghĩ mẹ đang mang một thiên thần nhỏ cả. Bởi mẹ nghe người ta nói trong ba tháng mang thai đầu tiên nên im lặng, càng ít người biết thì con sẽ khỏe mạnh hơn, vì thế mẹ chẳng nói với nhiều người. cũng hay phải không con?

Lần siêu âm thứ hai, bác sĩ bảo mẹ bị bóc tách, khuyến cáo phải nằm ở nhà một chỗ. Hic, phải làm sao đây, còn bao nhiêu việc phải làm, mẹ cũng chủ quan vì thực tế mẹ thấy trong người rất khỏe, không thấy hiện tượng ra máu nên mẹ cũng chủ quan nghĩ không sao, vẫn đi làm bình thường. Tuần sau tái khám, bác sĩ đó nạt mẹ không chịu nghe lời. Giờ độ bóc tách rộng hơn, bắt mẹ nhập viện ngay…

Con yêu ah! Không phải lúc đó mẹ không yêu con, không quan tâm con. Mà không hiểu sao mẹ tin vào cảm nhận của mẹ, tin vào sức khỏe thai của con. Mẹ không tin sự chẩn đoán đó của bác sĩ lắm. Mang tâm trạng không mấy vui vẻ về nhà, nói với O nghe, O hỏi mẹ khám đâu. Mẹ cũng nói thật là khám ở bác sĩ A. O và dượng đã nói mẹ: rằng chỗ đó trước kia O có bầu cũng như mẹ mà họ cũng chẩn đoán là bị bóc tách sau đi khám chỗ khác không sao. hic, vì thế mà ngay chiều hôm đó bố mẹ đã lần nữa đi khám chỗ BS B có kinh nghiệm hơn. ĐÚng như linh cảm của mẹ, thai phát triển không có dấu hiệu nguy hiểm nào, hiii may quá phải không con yêu. Mẹ kể cho bác sĩ B nghe chuyện phòng khám kia, bác ấy còn cười bảo “ở đây bác gặp nhiều trường hợp từ bên kia sang giống cháu”. Híc giận quá phải không con.

Nhưng dù sao biết con trai mẹ luôn khỏe mạnh như thế là mẹ mừng lắm lắm con ah. Còn gì hạnh phúc hơn khi biết thiên thần của mẹ đang khỏe mạnh lớn khôn từng ngày. mẹ lại trở về công việc của mẹ. Cứ chạy như ngựa trên xe máy thôi. Giờ nghĩ lại sao lúc đó mẹ con mình khỏe thế con nhỉ? Âu cũng là trời thương mẹ con mình phải không con.

Yêu con nhiều lắm!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32099 trả lời
    tích lũy được 8460 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 7360 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 6327 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6042 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5375 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT