Sự phát triển
của bé

Gửi đến Cô Giáo của tôi những lời chúc tốt đẹp nhất ! Hi Vọng Cô sẽ sớm hồi phục sức khỏe !

***** Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam ***** _20 Tháng 11 Năm 2016_ " Tôi quyết tâm một khi thành công tôi sẽ trở về thăm cô ! ----- > 5 năm sau, tức hiện tại bây giờ tôi nhận ra rằng mình đã sai rồi ! "

~~Cách đây 5 năm về trước, cô là giáo viên dạy môn Anh Văn của lớp tôi ( Trường THPT Nguyễn Chí Thanh, Cô tên là Trần Thị Bích Loan ) . Cô là một cô giáo Anh Văn giỏi, Cô tuy hơi lớn tuổi nhưng chúng tôi luôn ấn tượng bởi những bộ áo dài nhiều kiểu mẫu và cách cô trang điểm nhẹ nhàng khi cô đứng trên bục giảng, những điểm nhấn của vòng tay, vòng cổ và đôi bông tai luôn luôn đi cùng với bộ trang phục áo dài. Tính tình cô thì rất là thẳng thắng, cô hiền khi tụi tôi ngoan và cô sẽ rất dữ nếu học trò mình quậy phá, không lo học. Và một khi cô đã nổi giận thì thôi rồi…chỉ có biết cúi mặt nhìn cái bàn học thôi, không dám nhút nhít luôn đó…
Nhớ lắm, mỗi khi đến tiết học của cô là thể nào tụi bạn trong lớp cũng có chuyện để chọc cô tức cô la..Dần dần rồi quen, vô tiết mà ko nghe cô la rầy là thấy thiếu thiếu gì đó .. hihi…có lần do lớp quậy phá quá nên cả lớp tôi bị bắt đứng phạt hay bắt ra khỏi lớp, vừa đứng nge la vừa cười khúc khích…{ thời học sinh là thế … Người ta thường nói ” Nhất quỉ nhì ma thứ ba là học trò” mà 🙂 🙂 🙂 }
Cô lúc nào cũng lớn tiếng la mắng răn đe học sinh, nhưng thật ra cô không là người đáng ghét như các bạn nghĩ. Bởi vì tôi biết rằng thật ra có nhiều học sinh không thích cô bởi tính tình ấy.
Trước khi kì thi tốt nghiệp và đại học diễn ra, cô là người  dạy kèm môn av cho tôi cho đến ngày tôi đi thi đại học. Khoảng thời gian này do có biến cố trong gia đình, việc học của tôi sa sút dần . Thậm chí cái ý nghĩ muốn bỏ học luôn trong tâm trí tôi lúc đó. Cô luôn quan tâm và lo lắng mỗi khi tôi vắng mặt trên lớp. Tôi có nghe các bạn của mình truyền đạt lại. Cứ mỗi lần mà nghĩ đến chuyện mình nghĩ học mà mọi người lo lắng như vậy làm tôi cũng cảm thấy vô cùng áy náy.Thế nên, tôi quyết tâm vẫn tiếp tục cố gắng vượt những khó khăn.
Dành dụm được khá nhiều kiến thức mà Cô đã truyền đạt, nên tôi đã vượt qua được kì thi tốt nghiệp cấp 3 rồi tiếp đến là Đại học….
…………..
…………..
” Cô Loan ơi !
Đã 5 năm trôi qua, con bộn bề lo toan cuộc sống, công việc …. con xin lỗi vì con đã vô tâm suốt quãng thời gian qua ! Bởi vì con đã ko chọn con đường vô Đại học như cô mong muốn. Con tự mình quyết định bước theo hướng đi khác…và con tự nhủ rằng khi con thật sự thành công con sẽ trở về thăm cô, để khoe với cô rằng tuy con không vào đại học như các bạn nhưng hiện tại bây giờ, với sự cố gắng và nỗ lực kèm 1 chút may mắn ^^ !, con đã có được 1 công việc khá là ổn định, có 1 nơi làm việc mà con biết có bao nhiêu bạn thật sự mong muốn mà không được. ( đúng với ước mơ nghề nghiệp của con mà con từng nói với Cô ) .
Thế nhưng, suốt thời gian qua con vùi đầu công việc, lo toan mọi thứ về cuộc sống nên con đã không có thời gian để nhớ đến chuyện về lại trường…về thăm lại Cô ! Để đến bây giờ…khi con biết được Cô đang không khỏe nữa ( Cô bị mắc 1 căn bệnh hiểm nghèo)….con cảm thấy rất khó chịu trong lòng mình…. con hối hận lắm ! Đã không kìm được nước mắt khi xem chương trình truyền hình trực tiếp nói về hoàn cảnh của Cô ( Vô tình con biết được ) !
Con hy vọng….sẽ có điều kì diệu xảy ra…Cô sẽ mau chóng hồi phục…để Cô có thể tiếp tục con đường giảng dạy của mình ! Con hy vọng sẽ có những người có lòng hảo tâm khi coi chương trình ấy..họ sẽ hổ trợ cô được 1 phần nào cho ca phẫu thuật sắp tới !
Con hy vọng ! ”
………………………………

~~Chúng tôi ( bao gồm các bạn trong lớp cũ ) đã đến thăm cô….05 năm rồi ! Ngôi nhà ấy vẫn như xưa….mọi thứ đều vẫn như cũ chỉ khác mỗi bóng dáng người thầy nay đã gầy hơn xưa, mái tóc đã bị rụng đi nhiều vì căn bệnh và được cắt ngắn ngang vai… Trông Cô tiều tụy đi nhiều lắm !…. Ban đầu , lướt nhìn qua chúng tôi, cô bỡ ngỡ vẫn chưa nhận ra ai với ai… Tôi bước vào chào cô, tự giới thiệu mình, Cô chợt nhận ra và với lấy tôi ôm siết chặt, Cô nghẹn ngào ( dường như Cô khóc ) … Chúng tôi có cả 1 buổi tối nói chuyện vui vẻ với cô..Mọi kí ức ùa về….Nhớ trường và nhớ thầy cô lắm !
………………
……………….
Cuộc đời ngắn ngủi lắm các bạn ạ ! Cho nên hãy trân quý những gì mình đang có… hãy yêu thương và quan tâm đến những người thân , người thầy và người bạn đã bên cạnh mình ..
“Mình cứ cho đi rồi sẽ được nhận lại “

No tags for this post.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32074 trả lời
    tích lũy được 8534 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10333 trả lời
    tích lũy được 7370 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 987 chủ đề | 
    • 12490 trả lời
    tích lũy được 6707 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10140 trả lời
    tích lũy được 6051 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15562 trả lời
    tích lũy được 5467 điểm
    5
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT