Sự phát triển
của bé

Dành cho Kem Kem của mẹ !

...thế là Kem của mẹ đã tròn 32 tháng, 32 tháng không quá dài cũng không quá ngắn, là khoảng thời gian đủ để mẹ cảm nhận...

…thế là Kem của mẹ đã tròn 32 tháng, 32 tháng không quá dài cũng không quá ngắn, là khoảng thời gian đủ để mẹ cảm nhận được sự thay đổi trong cuộc sống…từ ngày có con. Tròn 1 năm ngày cưới mẹ có tin vui…lúc thử que 2 vạch mẹ cứ ngồi cười tủm tỉm…Và cứ thế con hình thành trong mẹ từng ngày…từng ngày! Nhưng hư lắm cơ làm mẹ ốm ngén tận 4 tháng không ăn uống được gì…đó là khoảng thời gian mẹ tiêu thụ mía, chuối, bắp và khoai lang nhiều nhất 😊. Đến tháng thứ 5 bình yên lắm, qua tháng thứ 6 mẹ bị bệnh zona thần kinh…lúc đầu dù đau đớn khó chịu vô cùng nhưng mẹ bảo bác sĩ là mẹ sẽ không dùng kháng sinh,mẹ đang có bầu…Sau 2 ngày bị bệnh mẹ là người đi tìm bác sĩ để xin thuốc 🤣🤣🤣 vì quá đau…cứ thế kéo dài hơn 1 tháng mẹ bớt bệnh và dấu ấn không thể quên là 1 cái sẹo thật lớn do bệnh để lại…Đến lúc con được hơn 36 tuần cả nhà bảo mẹ nghỉ làm sớm về sợ con so sinh sớm…mẹ nghi làm nhưng lại nhác ăn uống…37t bị suy thai …mẹ đi khám định kì bác si bảo thai 2,4kg nhưng không vó nhịp tim, phải nhập viện gấp đình chỉ thai. Làm mẹ lần đầu …mẹ đau có biết đình chỉ thai là sinh sớm…mà mẹ nghỉ đình chỉ thai la lấy con ra luôn …mẹ khóc như mưa ấy…vì sợ mất con. Thế là mẹ đo tim thai cả ngày, bác si bảo nếu nhịp tim yếu thì phải mổ…khổ nổi mẹ sợ bị rạch bụng…11h đêm tim thai có lại  thế là mẹ nằm viện dưỡng thai nguyên tháng. Sau lần ấy mẹ siêng ăn uống hơn…Đến ngày dự sinh mẹ cũng khăn gói đến bệnh viện …rồi lại trở về vì chưa có dấu hiệu chuyển dạ. Một ngày rồi hai ngày cứ thế trôi qua, con ở im đấy không chịu ra ngoài. Cả nhà quyết định cho mẹ mổ, bà nội xem ngày đẹp mấy lần cơ…nhưng vì mẹ sợ bị rạch bụng…nên đòi sinh thường.Hơn 41 tuần sau nhiều lần tách ối…mẹ ở lại bệnh viện với bà ngoại để chờ sinh. Mẹ nhớ hôm đó là 9h tối ngày mùng 1 âm, bà cố điện nói với nội, nói con Kiều đừng có đẻ ngày mùng 1 khó nuôi…mọi người nghe xong cười bảo đẻ giờ nào có nhịn được đâu mà dặn 😊, còn mẹ thì ngồi than vãn sao người ta đau bụng đi đẻ hết rồi mình còn ngồi đây.

Qua 00h mẹ bắt đầu đau bụng…lúc đầu mẹ nghĩ là chỉ đau sơ sơ là sẽ sinh được…Đấy giờ sáng mắt ra …đau đến thấu trời xanh. 4h mẹ vào phòng sinh, mẹ cứ nghi đau vậy la xong rồi …cánh cửa khép lại …lúc đầu mẹ ngại mẹ cũng che chắn này nọ…được 1 lúc mẹ nghĩ mẹ không còn là mẹ nữa rồi…la ré, vứt dây oxy, dây đo tim thai, kêu cứu,chữi bác si …đủ kiểu mà con vẫn chưa ra 🤣🤣🤣 , mẹ quặn quại mãi đến 7h10 sáng hôm sau con ra đời…mẹ đau mẹ mệt còn nằm trên mẹ mà mẹ không dám nhìn con luôn…vì sợ 😊.Và thế là con ra đời …Mẹ ở nhà tận 2 năm để chăm con, vì mẹ không an tâm, mẹ muốn tận tay làm mọi thứ, 2 năm nhưng với mẹ đó là khoảng thời gian rất dài. Mỗi ngày bên con là 1 câu chuyện…vui có buồn có! Mẹ cũng như những người mẹ khác cũng có những lúc bị stress, cũng có những lúc khóc 1 cách bất lực nhìn con đau ốm. Cứ thế con lớn lên từng ngày, nên mẹ chỉ mong con khoẻ mạnh, vui vẻ chỉ thế thôi mẹ đã hạnh phúc lắm rồi!!! Mẹ muốn viết nhiều hơn nữa…nhưng dài quá rồi

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 10749 điểm
    1
  • Vuumyka
    • 226 chủ đề | 
    • 5605 trả lời
    tích lũy được 10536 điểm
    2
  • Hạ Vũ Ơi
    • 563 chủ đề | 
    • 11759 trả lời
    tích lũy được 9916 điểm
    3
  • Mẹ Din
    • 498 chủ đề | 
    • 7603 trả lời
    tích lũy được 8560 điểm
    4
  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32098 trả lời
    tích lũy được 8459 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT