Sự phát triển
của bé

Con yêu của mẹ!!

Mới ngày nào con còn bé tí như hạt đậu trong bụng mẹ mà giờ đây con đã gần 6 tháng tuổi rồi. Mẹ có con trước khi kết hôn...

Mới ngày nào con còn bé tí như hạt đậu trong bụng mẹ mà giờ đây con đã gần 6 tháng tuổi rồi. Mẹ có con trước khi kết hôn với bố, từ lúc biết mẹ có con, bố thì vui mừng, miệng cười tới tận mang tai, còn mẹ thì òa lên khóc nức nở. Bởi định kiến xã hội, gia phong lễ giáo, danh dự của gia đình và sự tin tưởng của mọi người dành cho mẹ. Mẹ không nghĩ là mình có thể giống như những cô gái hư hỏng khác vì một phút yếu lòng mà sa chân lỡ bước, vì mẹ vẫn chưa sẵn sàng, biết bao dự định còn dang dở, các khoản nợ cần phải trả, mẹ cần tiền và mẹ chưa tin tưởng bố con sẽ cho mẹ một cuộc sống hạnh phúc, mẹ cảm thấy xấu hổ với bạn bè, đồng nghiệp, thế là mẹ quyết định phá bỏ cái thai này dù cho bố con, ông bà nội, ngoại có can ngăn, mẹ nhất định không thay đổi.

Và rồi, mẹ yêu cầu bố con chở mẹ đi gặp bác sĩ với hi vọng kết quả trên que thử đã sai, thế nhưng, thát vọng thay, bác sĩ bảo con đã được 8 tuần tuổi, đã có tim thai, không được như thế, mẹ buồn lắm, mẹ vẫn chưa sẵn sàng, mẹ vẫn chưa đủ tiền để cho con một cuộc sống đầy đủ, mẹ không muốn phải đầu tắp mặt tối vì tiền bỉm, tiền sữa, tiền ốm đau, bệnh tật… vì mẹ biết nuôi dạy một đứa con không hề dễ dàng. Thế là mẹ yêu cầu bố đi mua thuốc phá thai, bố ngốc lắm!! Mẹ bảo bố đi mua cái thứ để phá hoại giọt máu của bố mà bố cũng đi, mẹ biết vì bố suy nghĩ cho mẹ, vì bố không muốn phá hủy những dự định mà mẹ muốn đạt được, và vì bố đã cố tình để mẹ có con vì bố sợ bố bị vô sinh, bố dùng mẹ để thử nghiệm mình, vì mẹ đã khóc, bố đã di mua thuốc và còn hỏi rõ xem quy trình uống thuốc và thuốc sẽ đẩy con ra khỏi bụng mẹ như thế nào, bố đã nói rất rõ ràng nhứng gì người bán thuốc đã nói, mẹ biết trong lòng bố đau đớn đến mức nào. Bố đã vui biết mấy khi biết mình có con và giờ chính bố lại là người đi mua thuốc để giết con mình. Lúc bố con đi mua thuốc, mẹ cứ nghĩ là người bán thuốc sẽ bảo là điều mẹ chuẩn bị làm là không nên và người ta sẽ không bán. Thế mà người ta cũng bán, bố con mang về cho mẹ một túi thuốc với giá 700 nghìn. Kết thúc cuộc đời của một đứa trẻ chỉ với 700 nghìn. Cầm túi thuốc trên tay, khi thuốc phát huy tác dụng sẽ ra nhiều máu và sẽ rất đau đớn, mẹ lại nhos đến khoảnh khắc nghe thấy nhịp tim của con trên sóng siêu âm, mẹ chần chừ, mẹ đang chờ đợi, chờ đợi để mình tìm ra lý do để dừng lại, vì chỉ có mẹ mới làm thay đổi quyết định của bản thân mẹ mà thôi, và mẹ nhớ đến bố con, vì mẹ yêu bố con nên mẹ mới chấp nhận đi theo bố, để xảy ra cơ sự này cũng là lỗi ở mẹ vì đã không giữ được mình, con vô tội mà, con không biết gì hết, rồi mẹ nhớ đến nụ cười hạnh phúc của bố con khi biết mẹ có thai, bố đã nói hãy kết hôn với bố, bố muốn cưới mẹ nhưng mẹ cứ chần chừ, mẹ bắt bố chờ đợi nên bố mới vội vàng làm mẹ có con.

Và rồi mẹ chấp nhận đánh cược cuộc đời mẹ cho bố, mẹ cho bố cơ hội để làm tròn trách nhiệm mà bố đã nói, mẹ quyết định giữ lại con, con không có lỗi gì hết, tất cả là ở bố mẹ, giờ con đã có tim, con đã có sự sống, mẹ chấp nhận ánh nhìn xa lạ của người khác, mẹ không quan tâm đến cách người ta nghĩ về mẹ, cho dù người thân có phản đối hay chỉ trích hay không, mẹ sẽ nâng niu, chăm sóc cho sự sống ấy.

Từ lúc có con, mẹ đã trưởng thành hơn, mẹ hiểu biết nhiều hơn, biết con đang phát triển như thế nào, biết con cần gì để phát triển, mẹ phải ăn uống nghỉ ngơi, vận động như thế nào để tốt cho con, giai đoạn con hình thành các bộ phận trên cơ thể, tim, gan, phổi, da, tay, chân, rồi móng tay, móng chân, rồi tóc… mẹ thấy thật diệu kì khi trong cơ thể mình đang có thêm một cơ thể bé nhỏ khác. Ngày từng ngày trôi qua, bố đi làm suốt ngày để kiếm tiền, chỉ có mẹ ở nhà, mẹ con ta nói chuyện với nhau, mẹ khóc, mẹ cười, mẹ buồn, mẹ vui đều có con bên cạnh. Mẹ biết cảm xúc của mẹ ảnh hưởng trực tiếp đến con, cho nên từ khi có con mẹ trở nên lạc quan hơn, vui vẻ hơn để con sinh ra cũng phải luôn lạc quan như thế, vui vẻ như thế.

Rồi cũng đến ngày đó, ngày con chuẩn bị chào đời, mẹ chưa từng biết cảm giác đau đẻ như thế nào, cơn đau bụng cứ đến mỗi 5 phút một lần khiến mẹ không tài nào ngủ được, mỗi lần nằm xuống vừa kịp  hợp mắt thì con bắt mẹ phải đứng dậy, đi đi lại lại, đứng ngồi không yên, đau đến khó chịu, cười không được, khóc cũng không xong, mẹ ngốc đến độ lấy chai nước sôi lăn bụng cứ như khi mẹ đau bụng lúc hành kinh, mẹ ngốc lắm phải không!! Cuối cùng mang chai nước lên thì chẳng làm được gì vì nóng quá, cái chai nhựa teo mất tiêu. Sáng hôm sau, bố đưa mẹ đi viện, cơn đau đẻ dâng cao, mặt mẹ tối sầm lại, các bác sĩ lại hết người này đến người kia kiểm tra xem đã đên lúc sinh được chưa, mẹ ước gì mẹ có thể khóc cho đỡ đau nhưng mà mẹ lại không thể khóc được, đến giờ mẹ vẫn còn nguyên cảm giác nằm trên bàn đẻ, trong lúc đợi chị hộ sinh, mẹ tập hít thở thật sâu, mẹ cố gắng rặn theo những gì mẹ học được trên mạng để mong sao con ra đời thật nhanh để mẹ không phải đau nữa, rồi cũng đến lượt mẹ, mẹ cos gắng không la hét như những người bên cạnh nhưng mà khi chị hộ sinh dùng dao rạch một phát, mẹ nghe tiếng soạt một cái, đau đến nỗi mẹ la toáng lên, vang khắp gian phòng rộng lớn, chị hộ sinh bảo cố gắng lên con sắp ra rồi, mẹ lấy hết sức bình sinh để rặn, cuối cùng con đã ra đời an toàn vào lúc 8h50′ ngày 27/7/2015. Các chị hộ sinh lau người rồi đặt con lên bụng mẹ, da thịt con ấm áp áp lên da thịt mẹ, mẹ nghe thấy tiếng cười của con, mà bây giờ bà ngoại con gọi là tiếng cười nịnh, sau đó là tiếng khóc của con, mẹ chỉ nhìn thấy con mờ mờ ảo ảo vì lúc đó mẹ kiệt sức rồi, chân mẹ run một cách không kiểm soát, mẹ không tài nào ngăn chặn được, cuối cùng cũng qua, bác sĩ khâu lại vết rạch lúc nãy, đau đớn vô cùng, mẹ nằm im không còn sức kháng cự. Nằm nghỉ được một lúc, bác sĩ mang con đến bên mẹ sau khi đã lau chùi sạch sẽ, mặc quần áo, đeo găng tay, tất gọn gàng, và mẹ cho con bú những giọt sữa đầu tiên, không ai bảo mẹ phải làm thế nhưng mẹ đã làm, mẹ làm vì bản năng và thật khâm phục mình vì những giọt sữa đầu tiên là nhũng giọt sữa tốt nhất giúp con khỏe mạnh. Cô y tá còn khen con có đôi mắt đẹp, lông mi dài và cong, mắt hai mí nữa. Con gái giống bố y như đúc, tất cả là của bố con. Bước ra khỏi phòng đẻ, mẹ cười, bố con vui lắm, cứ ôm hôn hai mẹ con tha thiết.

Sinh con xong, mẹ chì có việc cho con bú, còn lại bố con làm tất, nào là thay tã cho con, bế con đi tắm nắng, đi chích ngừa, ru con ngủ, bố con làm hết không chỉ ở viện kể cả khi về nhà cũng thế. Bố con bảo, bố khảo sát khắp phòng rồi, chỉ có con là xinh nhất trong phòng này thôi. Rồi đến lúc bố con đi làm lại, lâu lâu bố mới về, hể có ngày nào rảnh rỗi là bố về với con liền, mắc dù bố ở xa, cách nhà 150km. Ngày đầu tiên về nhà, con khóc suốt đêm, không ngủ được, bố mẹ thay nhau ôm con, dỗ con ngủ, thấy con khóc mà bố mẹ cũng khóc theo, không biết làm thế nào, dỗ thế nào cho con nín, con đi ngủ, con khóc nữa thì ông ngoại cằn nhằn bảo bố mẹ đánh con, thế này thế kia, bố mẹ tủi thân, bối rối, hoảng loạn vì lần đầu làm bố mẹ, chẳng biết gì hết. Sau một hồi vật vã con cũng chịu ngủ yên lúc 2h sáng.

Rồi con dần dần quen với ngôi nhà mới, môi trường mới, con ngủ ngon hơn, nhưng vẫn hay giật mình khi có tiếng động, 2 tay cứ giơ lên đầu sau đó ngủ tiếp. Điều đặc biệt ở con mà mẹ nhớ mãi, đó là tiếng khóc của con. Khi con sinh ra, con không khóc oe oe như những bạn khác mà con cứ nghe…nghe….nghe…..ai cũng cười khi nghe tiếng con khóc, thật thú vị phải không!! Và thời gian trôi qua con dần dần lớn lên, con biết cười thành tiếng, con khóc có nước mắt, con biết cái nào con thích thì con cười, con nhảy cẵng lên trong tay mẹ, con không thích thì con lấy tay con đẩy ra, con có thể cầm nắm thành thạo 2 tay rồi, từ tay này con chuyền sang tay kia, con biết phân biệt đâu là mẹ, đâu là bà, con biết né tránh khi ông ngoại đến hôn con tới tấp, con biết gỡ nón ra khi con không thích đội, con cười khi con gặp mẹ hay gặp cậu hai, con biết thả rơi chai dầu cho bà ngoại nhặt lại, con cười khi mejbhay bà ngoại mở nhạc cho con nghe, giờ con đã phân biệt được đâu là người quen đâu là người lạ, con đã bi ba bi bô được rồi.

IMG_20160109_094534-400x533 (1)

Con à, mẹ thật hạnh phúc khi có con, mẹ thầm cảm ơn vì con đã đến bên mẹ khỏe mạnh vui tươi đáng yêu như thế!! Mẹ vẫn luôn nghĩ đến cái ngày mẹ có ý định phá bỏ con và mẹ đã rất hối hận khi có ý định đó. Giờ đây, con ngày càng lớn lên, mẹ sẽ cố gắng để trở thành một người mẹ tốt và mẹ đang chờ đợi ngày ấy, ngày con cất tiếng gọi: Mẹ ơi!!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 25425 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 22089 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 19003 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 18132 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 16167 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT