Sự phát triển
của bé

Con sông quê

QUê hương tôi có con sông xanh biếc

Hôm nay làm việc mà lòng mình chẳng mấy vui vẻ, biết bao nhiêu chuyện đã xảy đến quá nhanh dường như khiến mình chẳng kịp xoay xở nữa. Cuộc sống rồi cũng cứ phải bước tiếp, cũng cứ phải dẫm lên nỗi đau mà vượt qua. Vẫn biết ai đã đi qua nhưng bất hạnh thì không nên ngoảnh lại.

Nhưng mỗi lần tâm trạng như thế này khiến mình lại nhớ nơi mình sinh ra. Nơi mà hàng ngày mình được nhìn thấy con sông xanh biếc nước và hiền hòa biết bao. Nơi mà cứ mỗi mùa hè mình lội sông tắm mát, trốn mẹ chạy ùa xuống dòng nước mát trong. Rồi cho đến những mùa nước lũ nữa, biết bao nhiêu nhà ở ven sông bị nước ngập ngang nhà, những cô cậu bạn bên kia sông phải sang định cư bên này để đi học. Và mình thích nhất những ngày như thế, sao thật vui biết bao nhiêu. Ôi con sông gắn liền biết bao kỷ niệm vui.

Con sông đó cũng xảy ra biết bao chuyện đau lòng của tuổi ấu thơ khi mà mình đã chứng kiến cảnh cậu em của thằng bạn thân đã không có người kịp cứu. Nhìn bạn khóc mà mình chẳng biết làm sao, hay đúng hơn là mình chưa cảm nhận sâu sắc được cái cảm giác mất người thân.

RỒi cách đây cũng đâu phải lâu gì đâu khi mà thằng bạn nối khố của mình cũng không chịu về nữa, mà lại hòa mình cùng dòng nước lũ đó. Nhớ hôm đó nghe tin mà tim mình như rụng rời đi, mình đã bắt xe về liền về chỉ với niềm tin mỏng manh có thể cậu đã được ai cứu…. đau lắm khi cậu không về. Nhiều lúc tâm trạng như lúc này mình cũng chỉ ước rằng được như cậu ấy, vùi mãi dưới lòng sông tuy lạnh giá nhưng không phải bận tâm cho dòng đời bon chen và đầy nghiệt ngã như thế này

(V, 18/3/2015)

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT