Sự phát triển
của bé

Con ơi hãy nhớ…

Xin lỗi con, vì những trang nhật ký mẹ viết có quá nhiều ảm đạm, đau thương, mặc dù niềm vui sướng có con trên đời là tột cùng, vô hạn. Nhưng mẹ mãi mãi không thể quên và cũng muốn khi con yêu lớn lên, lắng nghe những lời này mẹ kể, để con thực sự biết yêu thương và trân trọng cuộc sống mà con đang có được.

Mỗi khi đặt tay xuống bàn phím, để viết cho con, lồng ngực mẹ lại như có ai bóp nghẹt. Mẹ nhớ cậu của con! Người em trai họ không phải ruột thịt nhưng đối với mẹ cứ như được chảy chung một dòng máu.

Con yêu biết không, bố mẹ đăng ký kết hôn rồi làm lễ ăn hỏi xong, gia đình hai bên phát thiếp cưới cơ bản hoàn tất, thì… cậu con bị tai nạn đi cấp cứu trong tình trạng vô cùng nguy kịch. Mẹ vội vàng hốt hoảng bắt xe đêm vượt hàng trăm cây số xuôi về bệnh viện để thăm cậu. Lúc đó, mẹ thực sự không nghĩ được gì thêm nữa, con yêu! Nhìn cậu con bất động nằm đó, với chằng chịt các loại dây rợ, ống hỗ trợ hút dịch, hỗ trợ thở luồn từ phía miệng, từng tiếng tít tít đo tim mạch, huyết áp… mẹ thấy như mình đang không thể thở được, nhũn mềm người và run cầm cập, nước mắt thì nhòe đi. Mẹ nói với cậu là mẹ đến thăm cậu rồi, bỗng dưng cậu của con co giật, dịch dạ dày kèm với rất nhiều máu lại tràn lên, nhịp mạch và tim loạn một hồi. Cậu con vì xúc động mà như thế, mẹ tin là vậy, và bác sĩ cũng giải thích với gia đình như thế. Mẹ ngồi bên cậu con thâu đêm đến hết ngày hôm sau đó, nắm lấy đôi bàn tay cậu và thủ thỉ những câu đau xót, chỉ một lòng muốn kéo cậu trở về với thế giới. Và… Mẹ đã cầm tay cậu đặt lên bụng mẹ, nơi mà mẹ có linh càm đang có một hình hài bé nhỏ của con yêu hình thành, mẹ muốn khoe tin này với cậu con là người đầu tiên nhất, vì cậu luôn mong nóng cái ngày được bồng bế cháu trên tay, được xưng một tiếng “CẬU” và âu yếm đặt cho con một cái tên ngộ nghĩnh. Ngày chị em ở gần nhau, cậu của con đã bày tỏ mong muốn của mình như thế. Vậy mà… đau xót quá con ơi, khi mẹ phải báo tin mừng với cậu trong tình cảnh nguy kịch như vậy. Không biết cậu có cảm nhận được nữa hay không. Nhưng sau đó hai ngày thì cậu ra đi vĩnh viễn. Mẹ thấy mọi thứ trở thành màu đen xám xịt, khi mà tang lễ của cậu chỉ trước ngày mẹ cưới đúng 5 ngày, và ngôi nhà mà cậu con đã sống chỉ cách nếp nhà mẹ từng ở có một cái sân. Số phận an bài nghiệt ngã quá phải không con?

Ông bà ngoại tổ chức lễ cưới cho mẹ ở khoảng sân của một nhà khác, để mẹ cố gắng hết sức gồng mình lên thực hiện bổn phận của mình cho xong việc. Một đám cưới không nhạc, không hoa, người cười nói cũng gượng gạo, hạn chế. Và mẹ không được cậu con tiễn chân, không có cậu chính thức giao mẹ tận tay cho bố con như lời cậu vẫn hằng nói. Một kỷ niệm quá đau buồn đối với mẹ. Và có lẽ vì thế, vì mẹ khóc nhiều quá, đi lại nhiều quá nên đã làm ảnh hưởng đến con. Khi đọc que thử thai với hai vạch còn lờ mờ, mẹ bắt đầu đau quặn bụng dưới và ra máu. Nỗi đau chồng chất sự sợ hãi và hoảng loạn, bố và bà nội vội đưa mẹ đi khám lại vào khám trúng địa chỉ không đáng tin cậy, ông bác sĩ phán thai nhi đã hỏng, phải tiến hành… “làm” ngay. Mẹ chết lặng người đi và máu càng ra nhiều. Nhưng linh tính thiêng liêng của một người mẹ mách bảo rằng con vẫn còn ở bên cạnh mẹ, rằng mẹ vẫn còn cơ hội kéo con trở về với thế giới trần ai, nên mẹ cương quyết đòi bố con thuê xe đêm lên phòng khám tư trên viện tỉnh, nơi có bà họ của mẹ làm bác sĩ chuyên khoa sản rất tốt. Và may mắn mỉm cười với mẹ con ta, dù có khó khăn hơn nhiều người khác. Mẹ phải nằm một chỗ, uống mấy loại thuốc đông tây y kết hợp, và đặc biệt là phải dặn lòng kìm nén đau thương, không được khóc nữa để con yêu được khỏe mạnh về với mẹ. Trong khoảng thời gian đó, thật không dễ dàng gì, con biết không? Mẹ phải luôn tự dặn lòng mình là nếu khóc mà ảnh hưởng đến sức khỏe của con thì cậu của con nơi chín suối sẽ buồn, sẽ trách mẹ nhiều lắm. Và một điều quan trọng nữa là mẹ đã khao khát có con từ rất lâu, nên mẹ phải tạm gác lại tất cả mọi thứ, chỉ tập trung lo giữ con thôi. Cho nên, sau khi cơn động thai qua rồi, con yêu cứ thế khỏe mạnh hình thành trong tình mẫu tử thiêng liêng và khao khát tận cùng của mẹ. Ơn trời, sóng gió qua đi, nỗi đau nén nhịn theo thời gian dù không hề lắng xuống.

Hôm nay ngồi trước bàn máy tính, đọc những blog nhật ký của các mẹ, mẹ chợt không kìm nổi lòng mình, nỗi xót thương người cậu trẻ đoản mệnh lại ùa về. Và mẹ viết, không phải để ai oán số phận, hay để kể lể kiếm chút điểm bình luận của mọi người, mà mẹ chỉ muốn trải lòng thôi, và sau này khi con lớn lên, mẹ sẽ kể, mẹ muốn con yêu nhớ lấy: Khoảnh khắc mẹ linh cảm bắt đầu có con yêu trong đời cũng là thời điểm mà mẹ phải vượt qua những cơn đau, vượt qua sự mất mát để con yêu được khỏe mạnh đến với cuộc đời có đôi phần kém may mắn của mẹ. Con yêu sẽ lắng nghe và sẽ nhớ lấy, để biết rằng mẹ đã vượt qua ngàn đau thương, giông bão để có con trong đời, và khi lớn lên, con nhất định phải biết trân trọng  giá trị tuyệt vời của cuộc sống mà con có được. Mẹ yêu con!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32099 trả lời
    tích lũy được 8460 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 7360 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 6327 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6042 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5375 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT