Sự phát triển
của bé

Cô nhóc quậy <3

Chào con cô nhóc quậy! Ngày 11/01/2013 là 1 ngày có lẽ mẹ không bao giờ quên con iu ah. Như thường lệ mấy tháng cuối của thai...

Chào con cô nhóc quậy!

Ngày 11/01/2013 là 1 ngày có lẽ mẹ không bao giờ quên con iu ah. Như thường lệ mấy tháng cuối của thai kỳ cứ 1 tuần là mẹ khám định kỳ. Và ngày hôm nay cũng vậy, sáng mẹ dậy sớm chuẩn bị để bố chở mẹ con mình đi khám nè. Sau khi thăm khám bác sĩ nói mẹ có dấu hiệu sinh dù hôm nay con mới 37.5 tuần, bố mẹ lo lắng gọi về nhà nhờ bà ngoại sắp xếp lại đồ để lên với mẹ. Bố thì gọi báo cho bà nội để sắp xếp vào với 2 mẹ con mình nè.
11h00 trưa 11/01 sau khi bố hoàn tất thủ tục bố mẹ được cô y tá dễ thương đưa đi nhận phòng lúc này thì bụng mẹ bắt đầu râm rang, mẹ đã chuẩn bị tâm lý vì đã được nghe đau bụng đẻ kinh khủng lắm con ah.
13h00 11/01 bác 6 chở bà ngoại lên tới lúc này mẹ vừa mới ăn trưa xong về phòng nghỉ cô y tá dặn mẹ cứ 30 phút thì qua phòng đo tim thai để theo dõi tình trạng sức khỏe của con.
18h00 11/01 con vẫn chưa có dấu hiệu muốn gặp bố mẹ tuy lúc này mẹ có đau nhiều hơn tý nhưng cô y tá hỏi mẹ muốn sinh thường hay mổ. Và dĩ nhiên mẹ muốn sinh thường để con mẹ có sức đề kháng tốt rồi, cô ý tá dặn mẹ ăn uống nhiều để tý có sức sinh con.
19h30 11/01 những cơn đau của mẹ lúc càng nhiều, lúc này mẹ được cô y tá đưa vào phòng cách ly để chuẩn bị tinh thần đón con iu nè.
20h00 mẹ nằm lên giường để bác sĩ đặt máy theo dõi tim thai, mẹ nghe rõ từng nhịp tim con đập, lúc này những cơn đau quằn quại hơn nhưng con vẫn muốn làm mẹ đau mà chưa chịu ra nè.
21h30 bác sĩ báo tim thai con yếu và phải mổ gấp, lúc này bố và bà ngoại vẫn đang túc trực ngoài cửa phòng. Y tá nói bố đọc cam kết và ký tên để chuyển mẹ lên phòng mổ
22h00 mẹ được chuyển lên phòng mổ, mẹ sợ không biết bé iu của mẹ có bị ảnh hưởng gì không. Cô y tá như hiểu được nỗi lo của mẹ nên động viên mẹ hãy thật thoải mái không có gì lo lắng. Sau khi mẹ được gây tê mẹ cũng chìm vào trong cơn mơ.
Khoảng 23h mẹ nghe văng vẳng lên tai tiếng e bé khóc oe oe lúc này mẹ mới tỉnh cô y tá bế con đến đặt lên người mẹ, ôi giây phút này mẹ hạnh phúc mà không biết diễn tả thế nào mẹ hôn vội lên khuôn mặt phúng phính của con rồi trao con lại cho cô y tá để chăm sóc con. Mẹ được chuyển xuống phòng hồi sức.
8h00 12/01 mẹ được chuyển về phòng nghỉ ngơi nghe bố nói là con iu lắm khuôn mặt bầu bĩnh trắng hồng, mẹ mong được gặp con quá. Nhưng chờ mãi con vẫn chưa được về với mẹ.
10h00 12/01 mẹ lo lắng không biết con thế nào mà sao vẫn chưa được về với mẹ, mẹ giục bố đi hỏi cô y tá, cô trả lời vì con sinh thiếu ngày nên vẫn còn yếu nên cần chăm sóc đặc biệt con khỏe tý là cô cho về với mẹ liền. Thời gian này với mẹ sao mà dài thế con ah, nhưng cơn đau sau khi phẫu thuật làm mẹ mệt lã và thiếp đi.
15h00 12/01 Nghe cô y tá đọc tên mẹ để nhận bé ôi mẹ vui sướng mà trào nước mắt, bố đón con trong vòng tay cô y tá ôi nhìn con mũm mĩm trong chiếc khắc màu hồng sao mà iu quá. Vì mẹ vẫn còn đau nên chưa bế con được bố bế con ngồi bên mẹ để mẹ được nhìn ngắm thiên thần của mẹ. Bỗng con khóc oe oe, lúc này mẹ vẫn chưa có giọt sữa nào để cho con, bà ngoại vội vã pha sữa cho con ti xong con vẫn khóc. Hết bố rồi bà ngoại, bà nội thay nhau bế ru con mà con vẫn khóc mẹ nghe xót quá. Mẹ kêu bố đặt con nằm cạnh mẹ để mẹ dỗ thử xem sao, thật kỳ lạ con vừa nằm xuống mẹ cố gắng nằm nghiêng vỗ vỗ bảo con gái mẹ ngoan nè thế là con nín thinh nhắm nghiền mắt. Chắc có lẽ con đã quen với hơi ấm của mẹ suốt 1 thời gian dài rồi con nhỉ.
Thế đó hành trình vượt cạn của mẹ khép lại với những hình ảnh thật ngọt ngào về con iu của mẹ. Cả nhà mong con khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Iu con nhiều cô bé quậy của cả nhà <3

Picture-054-400x533

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT