Sự phát triển
của bé

Chủ nhật này, mẹ không về!

Có nỗi nhớ mang tên con nỗi nhớ ấy luôn thường trực hàng ngày, hàng giờ trong trái tim mẹ, nhớ con đến cồn cào chàng trai 32 tháng của mẹ ơi. Cha mẹ đến với nhau bằng những chuỗi ngày dài của tình yêu học trò, lớn lên đi học hai người hai phương […]

Có nỗi nhớ mang tên con nỗi nhớ ấy luôn thường trực hàng ngày, hàng giờ trong trái tim mẹ, nhớ con đến cồn cào chàng trai 32 tháng của mẹ ơi.
Cha mẹ đến với nhau bằng những chuỗi ngày dài của tình yêu học trò, lớn lên đi học hai người hai phương trời vẫn đau đáu đợi trông nhau. Cha mẹ cưới nhau vào một ngày sau đợt ảnh hưởng bão, tháng 11 se lạnh, con đường làng hôm rước dâu nhẹ nhàng với ánh mặt trời sau cơn mưa, con đường dài 500m để tới nhà bố con ngập tràn trong hoa, cỏ, và rộn rã trong tiếng cười bè bạn, người thân. Hạnh phúc biết bao ngày mẹ được khoắc lên mình tấm áo cô dâu, trắng muốt dịu dàng, đời người con gái đã bước sang một trang mới. Cưới nhau xong được một tuần, bố lại đi công tác, mẹ ở nhà làm cô giáo trường làng an phận đợi chồng. Một ngày tháng năm gay gắt con đến bên mẹ, cũng bình yên và nhẹ nhàng như trái tim mẹ khi ấy. Mẹ biết diễn tả thế nào để con biết, mẹ đã hạnh phúc ra sao ư, mẹ đi lại trong phòng, mẹ cầm que thử nhìn nhìn ngó ngó, rồi mẹ lại sợ chưa chính xác, mẹ lại im lặng đợi. Tối đó, bố về, đưa mẹ đi siêu âm, vậy là con đã thực sự hiện hữu trong cơ thể mẹ. Chao ôi, một hình hài bé nhỏ đang lớn dần trong mẹ với bao háo hức, đợi trông mỏi mòn của cha mẹ, người thân. Chàng trai ấy xuất hiện cũng là ngày mẹ bắt đầu nghén rồi nôn ròng rã 4 tháng trời, mẹ thật khổ sở với những trận nôn liên tục dai dẳng mỗi ngày. Nhưng sang tháng thứ 5 mẹ đã ăn ngon, ngủ kỹ và thân hình ngày càng tròn trịa, bố gọi mẹ là “ chữ D đáng yêu”. Và cha mẹ đợi chờ… Mùng 3 Tết Nhâm Thìn, mẹ được đưa tới bệnh viện phụ sản, chàng trai 42 tuần tuổi vẫn chưa muốn chào đời. Sáng mùng 4 mẹ vỡ ối, bác sĩ hội chẩn, cánh cửa phòng mổ khép lại, mình mẹ với bao nỗi lo lắng không nguôi. Mẹ thiếp đi, rồi chợt tỉnh khi trong cơn mê mẹ thấy con bình yên mỉm cười, mẹ đã có con thật rồi. Nước mắt mẹ đã chảy, con đã đến với cuộc đời mẹ. Còn nhớ mãi cảm giác đầu tiên ôm con bé bỏng vào lòng, nghe nhịp đập trái tim con. Hôn lên đôi má đôi bàn tay bàn chân nhỏ xíu xinh xinh, mẹ bật khóc nức nở, cái giọt máu tí hon là con sao làm tim mẹ ngẹn ngào vì hạnh phúc nhiều đến thế. Mẹ yêu con nhiều biết bao. Tháng ngày làm mẹ trôi qua, mẹ mới thấm thía hơn bao giờ hết câu nói của người xưa “ Có nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ”. Từ khi con đỏ hỏn, quấn trong chiếc chăn nhỏ xíu, giấc ngủ con, bữa ăn con tất cả với mẹ đều thật mới lạ. Mẹ xoay tròn theo cuộc sống của một chàng trai tí hon. Khi con ốm, con quấy, con khóc, lòng mẹ cũng đau như bị ai chà xát, mẹ thương con đến quay quắt, nhưng mẹ có thể làm gì, đứa trẻ nào cũng có những giai đoạn khó khăn như thế. Ngày con chập chứng biết đi, 12 tháng, con ngã, con khóc và cầu cứu mẹ, mẹ đành đứng xa để nhìn con, hãy tự đứng dậy nhé con, đường đời phía trước con đi, khó khăn nhiều lắm…
Ngày con mẹ bi bô những tiếng nói đầu tiên là khi con 14 tháng, mẹ yêu sao mỗi lời con nói- nhẹ nhàng trong sáng biết bao. Rồi con lớn từng ngày khi con biết giận dỗi, nũng nịu. Mỗi lần chàng trai bị mẹ mắng là ngay lập tức con tới bên mẹ, hôn tới tấp lên má, lên môi, lên trán mẹ, và đôi bàn tay nhỏ xíu choàng cổ mẹ, đôi mắt biết lỗi nhìn mẹ thủ thỉ “ mẹ ơi, con yêu mẹ, con yêu mẹ nhất trên đời mà, mẹ không giận con đâu”, dù đang làm mặt giận mẹ cũng không thể không ôm con thật chặt vào lòng vì hạnh phúc. Con yêu, một ngày tháng 7 khi con 29 tháng 9 ngày, ủ cho con ngủ xong, mẹ chào ông bà rồi bước đi. Tim mẹ như rỉ máu trong tiếng khóc, tiếng nấc nghẹ ngào, mẹ xin lỗi con mẹ không đủ can đảm chào con để đi. Mẹ ra với bố để tìm cho mình một công việc ổn định rồi sẽ đưa con theo, mẹ tự nhủ lòng mình như thế nhưng sao lúc quay mặt bước đi mẹ đau nơi ngực trái nhiều đến thế. Trên con tàu đêm ấy, nước mắt mẹ không ngừng rơi, mẹ thương, mẹ yêu con hơn tất cả những gì mẹ có.
Nhưng con ơi, tình yêu của mẹ thôi chưa đủ, mẹ cần ổn định công việc sau những tháng ngày nơi giảng đường Đại học, để có thể chăm lo tương lai cho con một cách tốt nhất. Mẹ biết làm thế nào, chưa bao giờ mẹ đánh đổi vậy mà lần này mẹ bước đi không có con. Rồi những ngày sau đó, con giận mẹ, bảo ông bà” đánh mẹ đi”, và mếu máo mỗi khi ai đó hỏi tới mẹ. Những ngày sau mẹ về, ôm mẹ thật chặt, con lại thủ thỉ “ Mẹ ở nhà với Bo thôi, mẹ đừng đi nữa”, làm tim mẹ sao xót xa. Mẹ lại đi, để rồi hàng ngày sau giờ lên lớp, mỗi khi chiều về, lòng mẹ lại nhớ, nhớ đến quay quắt về con, mẹ lại tự hỏi, giờ con làm gì, con ăn chưa, con có ngoan không, có nhớ mẹ nhiều không….
Chủ nhật này mẹ lại chẳng về thăm con , tiết trời se lạnh, nghe đài báo chuyển gió mùa đông bắc, mẹ nhớ con nhiều hơn nữa. Con yêu, hãy luôn nhớ, mẹ yêu, mẹ thương, mẹ mong con hơn bất cứ thứ gì trên đời, hãy đợi mẹ về đón con nhé. Gửi cho con tình yêu của mẹ!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT