Sự phát triển
của bé

Cảm thấy không vui

Tuần này Ba phải đi công tác các tỉnh miền tây, Hôm nay là ngày đầu tiên Ba vắng nhà, thế mà đã có chuyện xảy ra với con. Giờ này ngồi viết những dòng này mà Mẹ vẫn còn bị ám ảnh, hoảng sợ…

Mẹ lên lầu dọn dẹp, làm vài việc lặt vặt không tên, trước khi đi Mẹ có dặn Bà Nội trông chừng con gái dùm. Đang thu dọn đồ đạc thì nghe tiếng chuông điện thoại reo lên- Ba gọi… thì ra Ba nhớ con gái, muốn nghe tiếng nói của con,thường thì giờ này Ba và con gái đang chơi với nhau nè. Mẹ mang điện thoại đi từ trên xuống để Ba nói chuyện với con, thế mà hỡi ôi, Bà Nội nằm trên võng xem phim, con gái thì nằm chơi trên tấm drap được trải dưới thềm, Mẹ vừa bước từ cầu thang vừa gọi tên con, không nghe được tiếng con, nhìn thấy con kéo drap lên che hết mặt. Mẹ giật mình chạy thật nhanh xuống bế con thì tấm drap quấn chật lấy con phải hai vòng, mẹ lật đật gỡ tấm drap ra thì mặt con hốt hoảng, nước mắt ràn rụa nhưng lại không nghe tiếng con khóc lên, con đã sắp không thở được nên mới như thế…. Giấy phút nhìn thấy con như vậy tim Mẹ đau như muốn vỡ tung, Me chỉ biết ôm con vào long, nghe tiếng hét của Mẹ Bà Nội cũng ngừng xem phim nói mấy câu giải thích:” Mẹ không nghỉ LĐ lại chơi như vậy, lần đầu tiền Mẹ mới gặp trường hợp này…” đầu óc Mẹ như muốn quay cuồng, Mẹ khong muốn nghe bất kỳ lời nào nữa, Mẹ cảm thấy có lỗi với con lắm lắm, Mẹ ôm con mà trách mình sao lại để con như vậy, Mẹ tự oán mình như chính đó là lỗi lầm do Mẹ gây ra. Mẹ nghĩ nếu Ba không gọi điện, nếu Mẹ không xuống với con lúc đó, nếu Mẹ không phát hiện ra, … thì chuyện gì sẽ xảy ra với con. Mẹ đau lòng ghê gớm, và Mẹ lại lo sợ nghĩ đến cả nhà Nội ở nhà với con ntn? Nội trông nom con ra sao???? Hàng ngàn câu hỏi cứ lẫn quẩn trong đầu Mẹ… Mẹ có nên kể chuyện này với Ba không???, Nhưng sao Nội có thể để con như thế nhỉ? Sao Nội có thể mê phim đến như vậy? giờ con gái đang tuổi khám phá, có thể làm đủ trò… thì làm sao Nội có thể rời mắt khỏi con như thế?…………………………………….

Mẹ không muốn nghĩ gì nữa con gái à, cảm giác buồn, đau xót và lo lắng cho con cứ quanh quẩn trong đầu Mẹ, cũng hên là sau đó vài phút con đã cười với Mẹ, nhìn nụ cười đáng iu của con Mẹ đã phần nào vơi đi những lo sợ. Mẹ mong đây là lần đầu và cũng là lần cuối, những sự việc tương tự ảnh hưởng đến con gái đừng bao giờ xảy ra nữa, mong lắm con gái à… Viết đến đây Mẹ rơi nước mắt thật nhiều, vì thương con nhiều lắm…

—–Sau khi hết hoảng sợ, con vẫn cười tươi khi Mẹ gọi tên—-

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32074 trả lời
    tích lũy được 8480 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10333 trả lời
    tích lũy được 7364 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 6339 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6046 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 5402 điểm
    5
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT