Sự phát triển
của bé

Bị nhớ

Đau

Đi làm.
Đã cố tìm cái gì đó để làm, để xem, để đọc, để quên. Thế nhưng những giây phút không kìm lòng được lại nhớ. Nước mắt lại xối ra như mưa. Lòng lại quặn lên đau thắt.
Mong quên. Quên đi những xưa cũ, thân quen đến lạ. Một nụ cười. Một mái tóc. Một giọng nói và một hình ảnh.
Không thể kìm lòng, thi thoảng vẫn mở facebook vào zalo… lại khóc, đau quá, nhớ quá. Làm sao để hết đau. Làm sao để hết nhớ.
Trên đường về.
Hình dung ra những thứ nghe kể. Không sợ mà thương; mà xót; mà giận. Giá như, có thể gánh hộ được 1 chút, giá như mỗi đứa bị gẫy một cánh tay, hay một cái chân để cùng nhau tồn tại, cùng nhau làm tròn bổn phận được giao. Giá như.
Nỗi đau bao giờ mới nguôi.
Cuộc sống không bao giờ có thể trở lại bình thường được nữa.
Tết cũng không bao giờ có thể là niềm vui mà nó sẽ là nỗi đau của sự thiếu hụt, thiếu một nụ cười, thiếu đi sự bắng nhắng, thiếu một giọng nói, thiếu cả cái đoàn viên của một gia đình 5 người đang rất hạnh phúc.
Về nhà. Cố gắng cười. Cố gắng nói chuyện. Cố gắng vui. Để cả nhà có thể tạm quên đi để tiếp tục sống. Mà sao thấy lòng trống rỗng. Mọi thứ thật trở nên vô nghĩa. Căn nhà trống trải vô cùng.
Mong ngóng một người. Chờ đợi một người không bao giờ quay trở lại.
Làm sao để vượt qua.
Làm sao để sống tiếp.
Làm sao đây…

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT