Sự phát triển
của bé

Bài thơ cảm động đầu đời của con

Hãy ôm ấp kỷ niệm ấu thơ từng bên Cô nhé con!

Bài thơ này đã nhiều lần con được nghe, và rất thích bên cạnh những mẩu chuyện xếp đầu giường mà chính mẹ cũng yêu nó.
Mẹ ghi lại, vì nó quá cảm động, những cảm xúc sống thật con à.
“16.01.2019
Gửi Sóc
Cục bột nhỏ

Bình minh vừa hé mở
Bỗng phút chốc chiều tà
Ánh hoàng hôn buông xuống
Từng người từng người một
Cứ nối bước đi về
Tiếng còi xe inh ỏi
Từng lúc từng lúc nhỏ
Rồi không còn nghe nữa
Chỉ nơi đây khoảng lặng
Biết bao nhiêu cảm xúc
Bỗng trào dâng trong cô
Nhớ về cậu bé nhỏ
Cục bột của cô đó

Nhớ những ngày đầu tiên
Con vừa mới chuyển lớp
Lòng cô càng nhói đau
Bốn tuần trôi qua đó
Là bốn tuần con đau
Ở trán, tay rồi mắt
Tuần thứ năm lại đến
Ngày cách ngày lại bị
Đau ở má rồi tay
Lòng cô như nghẹn lại
Không hiểu vì sao nữa
Sao là con con hỡi
Cậu bé nhỏ của cô
Thích chạy giỡn đấy mà
Nhảy từ trên cao xuống
Bước đi chẳng để ý
Phía trước có gì đâu
Vô tư con bước đến
Ngã nhào xuống sân đau
Khóc oà cô ôm ấp
Vỗ về một tí thôi
Rồi con lại đi tìm
Đồ chơi của các bạn
Cầm trên tay con chạy
Khi bạn phản ứng lại
Tranh nhau rồi khóc thét
Vì còn bé vậy thôi
Bây giờ con đã lớn
Đi đứng vững vàng hơn
Biết cùng chơi với bạn
Khi bạn khóc con cho
Đồ chơi của con đó

Khi cô đang làm việc
Ở phía sau là con
Ôm cổ rồi hôn má
Đôi bàn tay bé xíu
Xoa xoa gương mặt cô
Rồi ôm hôn thắm thiết
Phải dừng ngay mọi việc
Để ôm chầm lấy con
Lòng cô như ấm lại
Đơn giản chỉ vậy thôi
Hạnh phúc là thế đấy
Nhưng chẳng ngừng ở đây
Những hôm cô bị ốm
Khăn giấy và nước uống
Cả “cháo” mà con nấu
Cũng dành hết cho cô
Xoa tay rồi bóp chân
Tiếng con trẻ thỏ thẻ
“Mẹ Thoại hết bệnh chưa?”
Khi các bạn ùa đến
Con đẩy đẩy bạn ra
Bảo các bạn nói nhỏ
Cô Thoại đang mệt đấy
Lòng cô lại nhói lên
Giọt nước mắt hạnh phúc
Cứ tuôn chảy trong tim
Mỗi khi con đi ngủ
Hai bàn tay bé xíu
Lại áp lên má cô
Cô cũng chẳng biết nữa
Cô ru con hay là
Con đang vỗ về cô
Dẫu cuộc đời có cay đắng
Phía trước có chông chênh
Hãy vui cười bước đến
Bến bờ hạnh phúc đó
Sẽ xuất hiện mà thôi

Hôm nay sinh nhật con
Vừa tròn 3 tuổi ấy
Cô cũng có vài lời
Gửi đến chàng trai nhỏ
Thiên Phúc là con đó
Cái tên đã nói rõ
Trời ban cho hạnh phúc
Nghìn năm mãi không thôi
Tâm trí đức vẹn toàn
Sáng trong như vầng dương
Vững bước trên đường đời
Dù có bao khó nhọc
Cũng vượt qua con nhé!
Giống như con đã từng
Ngã đau rồi vui cười
Chàng trai bé nhỏ ơi!

Yêu con
Cô Thoại”

Con trai à, mẹ thật tiếc vì Cô đã không cùng con chung bước lâu hơn nữa trên con đường đến trường. Nhưng mẹ vẫn tin rằng gần một năm trôi qua đó hẳn là vết son tươi đẹp ghi dấu tuổi thơ đáng nhớ của con.
Sau này lớn lên nếu con còn có thể nhớ, rằng tâm trạng cảm xúc của con đã thay đổi khác lạ nhiều hơn kể từ ngày Cô tạm biệt con; con cáu gắt nhiều hơn có lẽ vì con nhớ, nhớ Cô giáo nhỏ xinh ngày nào hay cưng nựng khi con hờn dỗi mỗi buổi chiều tan lớp chẳng muốn rời bạn, rời Cô…
Cô Thoại vẫn thương con như ngày nào, con biết không Cô vẫn luôn gửi nhận xét với những lời yêu thương ấm áp mỗi khi mẹ đăng hình con trên zalo…
Và con, nếu vô tình nhìn thấy bài thơ để đâu đó trên tủ sách mỗi trước lúc đi ngủ, con sẽ nói ngay với mẹ rằng “Mẹ đọc thơ Cô Thoại” cho Sóc nghe đi.
Tuổi thơ hồn nhiên vô tư đó của con và Cô đã vô tình lướt qua nhau…

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT