Sự phát triển
của bé

Và Coca đã chào đời như thế (ngày 3)

Có thể khi lớn lên Coca sẽ không nhớ được mình đã chào đời thế nào, nhưng đối với mẹ đó là những kỷ niệm không bao giờ quên...

Những ngày tiếp theo:

Sau 1 ngày 1 đêm nằm lồng kính thì Coca đã được đưa trở về phòng với mình. Thật không gì diễn tả hết niềm vui của mình lúc ấy. Mình bỗng nhiên sôi nổi trở lại, cười nói với mọi người khi mọi người cùng phòng chúc mừng mình. Hóa ra ngày hôm trước mình như kẻ mất hồn ăn không ngon ngủ không yên và cũng không muốn nói gì với ai hết. Chiếc nôi trống lại được trả về cạnh giường của mình và nó lại ấm áp khi Coca được đặt nằm trong đó. Nhìn con say sưa ngủ mà mình thấy yêu con nhiều quá. Thật lạ lùng khi con chỉ mới chào đời 2-3 ngày mà mình lại thấy một cảm giác gần gũi nhất trên đời, một sự gắn bó không gì so sánh được.

Theo lời bác sĩ thì kết quả chụp xquang tim phổi của con tốt, nhưng con bị nhiễm trùng ối nên sẽ phải chích kháng sinh. Lúc đó mình không hề biết rằng chuỗi ngày tiếp theo sau đó là những ngày đầy thử thách và nước mắt. Mình chỉ nghĩ đơn giản ừ thì chích, miễn là con được khỏe mạnh và trở về bên mình là mình thấy yên tâm rồi. Vì mình hoàn toàn bị ám ảnh cái ngày con bị đưa đi nằm lồng kính thở oxy, mình đã hoảng sợ vô cùng khi phải tách rời con ra. Giờ con nằm đây cạnh mình có nghĩa là con đã khỏe hơn mới được các bác sĩ cho ra ngoài như thế.

Suốt ngày hôm đó mình không dám rời mắt khỏi con, mình cứ nhìn con chằm chằm như không muốn bỏ lỡ giây phút nào và cũng không muốn bỏ qua bất cứ triệu chứng gì bất thường ở con. Mình cứ nhìn lồng ngực con khi con thở và mình cứ tự hỏi con thở như thế là bình thường chưa? Con hắt hơi, con khịt mũi, con nhăn nhó, con khóc, con sặc sữa, con nấc cục…đối với mình đều lo lắng cả. Bà ngoại Coca bảo mình thái quá nhưng biết làm sao vì con không thể nói cho mình biết con đang như thế nào mà mình thì rất muốn biết là con đang khỏe ra sao, con đang thoải mái hay không….

Rồi có thông báo đưa con đi chích kháng sinh. Mình ẵm con qua khu phòng sinh để các cô nữ hộ sinh tiêm thuốc cho con. Trời ơi đó là lúc bắt đầu chuỗi ngày ác mộng của cả hai mẹ con.

Coca phải chích kháng sinh trong nhiều ngày liền, bao nhiêu ngày thì chưa biết vì còn phải theo dõi. Mỗi ngày sẽ chích 3 mũi chia làm 2 lần sáng và tối, sáng 2 mũi, tối 1 mũi. Nhìn hai chiếc kim tiêm dài sọc ấn sâu vào 2 đùi con mà tim mình tan nát. Kềm con trong tay để con không giãy giụa nhưng người mình mềm nhũn như mất hế sức lực. Đôi bàn tay nhỏ bé của con cố gắng vùng vẫy đẩy cây kim ra xa. Tiếng thét dau đớn của con làm mình chỉ muốn chết ngất, chỉ muốn trốn chạy.Tiếng thét ấy như cứa nát trái tim mình. Lòng mình xót xa và đau khổ biết chừng nào. Dẫu biết rằng việc chích thuốc là cần thiết cho con nhưng con chỉ vài ngày tuổi, con còn quá non nớt bé nhỏ để chịu đựng nỗi đau dai dẵng hằng ngày như thế. Là người lớn mỗi lần tiêm kháng sinh mình còn thấy đau huống chi là con. Đã vậy con mỗi ngày phải chịu nỗi đau đó nhiều lần và sẽ trong nhiều ngày sắp tới. Tim mình như có ai bóp nghẹt. Ôm con trong lòng mà nước mắt cứ tuôn chảy không cách gì kiềm lại được. Con khóc vì đau còn mình khóc vì xót xa đến tận cùng.

Nhưng Coca rất ngoan, con chỉ khóc khi kim chích vào da thịt, khi kim rút ra thì con cũng nín và ngủ thiếp đi. Nhìn con nhắm nghiền cuộn tròn trong chiếc khăn, mình ôm con về phòng mà cứ vừa đi vừa khóc nấc mặc cho mọi người xung quanh cứ nhìn. Hai bên đùi con vẫn còn hai miếng gòn giữ cho máu không chảy ra. Mỗi khi miếng gòn rơi xuống, máu nơi đùi con rỉ ra là mình như đứt từng đoạn ruột. Cho tới ngày về mình vẫn còn giữ lại vài cái tã vải có vết máu của con để nhắc nhở những ngày dài hai mẹ con mình đã cùng nhau trải qua như thế..

Đối với mình chuỗi ngày con bị chích kháng sinh là chuỗi ngày gần như vô tận. Không biết khi nào mới kết thúc. Mình chỉ ẵm con chích đựơc có một lần, còn lại là bà ngoại đưa đi hết vì thấy mình không chịu nổi cảnh đó. Mình thiệt là tệ. Cứ mỗi lúc con bị gọi đi chích là tim mình thót lại, mình thẫn thờ ngồi nghe tiếng bước chân xa dần của bà ngoại và con trai rồi lại ứa nước mắt khi nghe tiếng con thét lên. Mình gần như phát rồ nếu như chuỗi ngày đó không kết thúc sớm. Nhất là những lúc con bị đưa đi chích vào 12 giờ đêm, mình đau xót không thể tả vì con đang ngủ say mà lại bị đưa đi như vậy.

Sau 3 ngày tưởng chừng như cả tháng thì bác sĩ thông báo cho mình là sẽ đưa Coca đi xét nghiệm lại, nếu chỉ số nhiễm trùng ối giảm thì con trai chỉ phải chích 5 ngày 15 mũi kháng sinh thôi. Còn nếu vẫn chưa giảm thì phải chích đủ 7 ngày 21 mũi. Trời ơi lúc đó mình chỉ biết cần nguyện với tất cả những gì cò thể để mong Coca khỏe mạnh, con chỉ phải chích 5 ngày thôi, chứ 7 ngày làm sao con trai bé bỏng chịu nổi.

Khi con được đưa về từ phòng xét nghiệm máu, nhìn hai bàn tay nhỏ xíu với 2 vết bầm tím vì bị lấy máu mà mình chỉ muốn chết lịm. Sao không phải là mình chịu đựng những điều đấy cho con??? Tại sao lại là con??? Vừa chào đời sao con trai mình lại phải chịu nhiều thử thách như vậy??? Và mình cứ luôn miệng nhủ thầm rằng Coca ơi con phải ráng lên, ráng vượt qua nha con để mẹ con mình còn được về nhà. Mình thấy ân hận khi không thể làm gì được cho con, không thể gánh chịu nỗi đau thay con mà chỉ biết cầu nguyện mong cho con vượt qua bằng chính sức mình.

Và cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã dần sáng sủa hơn. Con đã có kết quả tốt và chỉ phải chích 5 ngày dù rằng mình ươc chi con hoàn toàn khỏe mạnh khi chào đời để không phải trải qua những thử thách như thế này. Và cũng nhờ con trai mình không còn sợ chích thuốc nữa vì giờ đây khi chích thuốc mình nghĩ đến con, đến 15 mũi tiêm mà con đã chịu thì chút xíu đau ấy với mình có là gì so với con. Mình có đau thì cũng là đang chia sẻ nỗi đau mà con đã từng chịu. Và con đã dũng cảm hơn mình rất nhiều. Mình rất tự hào về con trai Coca vì tuy mới vài ngày tuổi nhưng con đã vượt qua thử thách đầu đời bằng tất cả sự cố gắng. Mình yêu con trai của mình biết chừng nào!!!!!!!!!!!!!.

bình luận (3 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Mẹ Tiểu Long
    Mẹ Tiểu Long

    Thương hai mẹ con quá :-((

  • Hippo
    Hippo

    Bữa đọc mém hóc :'(

  • Su&Si
    Su&Si

    Dễ thương quá àh

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook