Sự phát triển
của bé

Và Coca đã chào đời như thế (ngày 2)

Ẵm con trên tay đi về phòng, con mệt lã vì khóc vì đau, còn mẹ thì nước mắt ngắn dài rơi lã chã...

Buổi sáng ở khoa sản bắt đầu vào lúc 6h kém với việc dọn vệ sinh phòng và thay bình thủy cho mọi người. Rồi tuần tự sẽ là các cô nữ hộ sinh, điều dưỡng thay nhau đi rửa vệ sinh cho các sản phụ, các cô bên nhà bếp thì đi phát đồ ăn sáng, một số cô khác thì đi thay ra giường và cung cấp áo mới. Những chiếc áo xanh da trời cứ thoăn thoắt tới lui với giọng nói nhẹ nhàng, cử chỉ thân thiện và không hề thấy sự mệt mỏi hiện diện trên khuôn mặt của bất cứ ai dù là ca ngày hay ca đêm. Tất cả những việc linh tinh ấy luôn phải hoàn thành trước 8h sáng vì bắt đầu từ lúc đó bác sĩ sẽ đi khám từng phòng cho mẹ và bé.

Sau một đêm thức trắng nằm bất động thì khi trời vừa sáng việc đầu tiên mình làm là cố gắng ngồi dậy để nhìn được mặt con trai bé bỏng. Dùng hết sức bình sinh, tìm mọi tư thế có thể được và cắn răng chịu đựng cơn đau nơi vết mổ cùng những cơn co thắt dạ con để tống sản dịch ra bên ngoài thì cuối cùng mình cũng đã tự ngồi được. Quá sung sướng khi được nhìn thấy con nằm trong nôi, được sờ vào đôi bàn tay bé xíu với những ngón tay thon dài mình không hề để ý là mình đã không khóc vì đau; trong khi ngày thường chỉ một vết đứt tay cũng đủ làm mình sụt sùi ê ẩm…

Mình cũng không nhớ là mình đã ngồi bất động nhìn con trong bao lâu, chỉ đến khi bác sĩ nhi đến khám cho bé thì mình mới chịu nằm xuống trong trạng thái vừa đau nhưng lại thấy có gì đó lâng lâng dâng trào

Sau khi đặt ống nghe để nghe nhịp tim và hơi thở của bé, bác sĩ đã la cả nhà vì sao thấy bé thở mệt như vậy mà không thông báo, bé thở như vậy từ khi nào….Ngay lập tức Coca được đưa đi nằm lồng kính và thở oxy

Lúc ấy tim mình gần như ngừng đập. Mình hoảng hốt không hiểu chuyện gì đang diễn ra, mọi chuyện vẫn đang rất tốt đẹp kia mà. Mình cảm thấy lo sợ, cảm thấy mơ hồ, cảm thấy tuyệt vọng và bực bội với cả nhà vì đã để cho con trai mình rơi vào tình trạng như vậy. Nhưng tại sao, tại sao lại là mình, tại sao lại là Coca??? Khi mà Coca chào đời khỏe mạnh như thế, to nhất phòng. Trong khi các em bé cùng phòng chỉ hơn 2kg nhưng lại không sao còn Coca phải đi nằm lồng kính…

Rồi mình nhận được thông báo là người nhà mẹ Thục Đoan đi theo nữ hộ sinh để đưa Coca đi chụp xquang tim phổi và sau đó là lấy máu xét nghiệm. Nhìn thấy con trai đi ngang qua cửa phòng, con nằm trong một chiếc túi nhỏ màu xanh trong veo trên tay cô y tá, bà ngoại thì đang cầm một vật gì đó bơm liên tục để cung cấp oxy cho con….tim mình như tan nát.

Mình nhắm mắt lại cố gắng tự trấn tĩnh bảo là không sao đâu, người ta chỉ đưa con đi kiểm tra thôi, rồi con sẽ về với mình.Vậy mà nước mắt bắt đầu tuôn chảy, chảy như mưa không thể kiềm chế. Mình hoàn toàn không thể ngăn được cảm xúc buồn bã đau đớn đó, mình đã khóc nấc lên mặc cho những người xung quanh khuyên bảo vì mọi người sợ mình sẽ lên máu sản hậu mà chết mất. Mình cảm thấy có lỗi với con trai vô cùng vì mình đã không tỉnh dậy sớm hơn, vì mình đã không nhìn con kỹ hơn để nhận ra tình trạng không bình thường của con…

Bác sĩ đến khám cho mình tưởng mình khóc vì vết mổ đau nhưng rồi cô chợt nhận ra là không phải. Cô đã khuyên mình nên bình tĩnh, cố gắng ngồi dậy tập đi cho vết mổ mau lành và mình có thể qua thăm con đang nằm trong lồng kính.

Những lời nói đó như một thứ ánh sáng chợt lóe lên. Mình đã dùng hết sức để không chỉ ngồi lên nằm xuống mà là để bước đi. Những bước đi đầu tiên đầy đau đớn vì vết thương chưa lành, vì đầu óc choáng váng. Những vết chỉ may khi bước đi như hàm răng cá mập cắn sâu vào da thịt mà không chịu nhả ra nhưng mình mặc kệ. Mình cứ lê lết từng bước một để đến nhìn thấy Coca, mình chỉ muốn biết Coca ra sao rồi, con đang nằm ở đâu, con đang như thế nào…

Khi đến khu phòng sinh, mình nhìn thấy chiếc lồng kính từ xa xa, nhìn thấy con trai bé bỏng đang nằm im trong đấy. Mặc cho những lời ngăn cản của các y tá, mình đã xông vào trong đến sát lồng kính để được nhìn con rõ hơn. Cuối cùng thì các y tá cũng đành để cho mình yên, cho mình đứng nhìn con trai thật gần trong chốc lát. Và nước mắt mình lại tuôn rơi. Con đang nằm đấy, trong chiếc lồng ấm  và con đang ngủ, đôi mắt nhắm nghiền. Nhìn thấy lồng ngực nhỏ bé của con phập phồng liên tục là mình biết con đang thở rất mệt. Nhìn con mà lòng xót xa vô hạn.

Suốt ngày hôm đó mình và bà ngoại Coca chả muốn ăn uồng gì. Mọi người chỉ thấp thỏm phỏng đoán xem tình trạng hiện tại của Coca ra sao, sao lại bị như vậy..vv..Cứ 2 tiếng mẹ mình lại được mang sữa qua cho các cô y tá cho Coca bú và như vậy mẹ sẽ nhìn thấy Coca và sẽ về thuật lại cho mình.

Nhìn các mẹ xung quanh chăm lo cho con, nhìn các em bé xung quanh đang bú, đang ngủ mà mình tủi thân kinh khủng. Nhìn qua chiếc nôi trống cạnh giường, nơi mà chỉ tối qua thôi con trai vẫn còn nằm trong đấy cạnh mình, giờ chỉ còn những chiếc gối bỏ không lòng mình trống rỗng. Mình muốn phát điên phát rồ lên vì phải chờ trong trạng thái quá mơ hồ

Suốt một ngày một đêm hôm đó mình chỉ chờ đợi tin con, chờ để biết con bị gì, con sẽ nằm lồng kính bao lâu và khi nào con sẽ được về bên mình. Cái ngày hôm ấy dài như chưa bao giờ dài hơn như thế….

Cũng may trong khoảng thời gian kinh khủng ấy có những cô nữ hộ sinh thật tốt bụng chăm lo cho Coca. Các cô hiểu được nỗi lòng của mình nên khi quá nhớ con mình đã giành mang sữa qua cho con thay vì để bà ngoại đi; mỗi khi như vậy các cô cho mình đứng ngoài cửa nhìn các cô cho con bú để mình đỡ lo, đỡ nhớ con. Mình cứ đứng ngẩn ngơ nhìn con cho tới khi con bú xong và mình lại mang bình về phòng. Chính nhờ những phút giây đó, những thời gian ngắn ngủi đó đã giúp mình trải qua được ngày kinh khủng sau khi sinh, đã giúp mình không quỵ ngã…

Và mình chỉ có thể làm được một điều duy nhất là cầu nguyện cho con trai.Mong cho con bình yên, mong con mau khỏe lại để mẹ con được ở bên nhau, để được ôm con trong vòng tay còn lắm vụng về của mình….

 

bình luận (1 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Mẹ Tiểu Long
    Mẹ Tiểu Long

    Trộm vía coka nhìn yêu quá.. Nghĩ lại chuyện sinh nở của mẹ Tiểu Long thật may mắn.. Thương hai mẹ con coka nè

Blog mới nhất

Xem thêm
  • Mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam Mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam
    ký ức thời học sinh chợt ùa về trong lòng của cô học trò đã rời ghế nhà trường được 9 năm
  • Má lúm đồng tiền cho con Má lúm đồng tiền cho con
    Làm mẹ ai mà chẳng muốn con mình sinh ra thông minh, trắng trẻo khỏe mạnh và có duyên nữa. Mẹ cũng không ngoại lệ,...
  • Khi nhà có 2 đứa con nít Khi nhà có 2 đứa con nít
    Con còn nhỏ nhõng nhẽo đã đành, ba con to đùng còn già hơn cả mẹ mà cũng nhõng nhẽo.hic
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • nguyễn thị thoan
    • 425 chủ đề | 
    • 12726 trả lời
    tích lũy được 44 điểm
    1
  • Mẹ Kem
    • 595 chủ đề | 
    • 7291 trả lời
    tích lũy được 22 điểm
    2
  • Vân Bình
    • 1 chủ đề | 
    • 158 trả lời
    tích lũy được 17 điểm
    3
  • mẹ xí muội
    • 165 chủ đề | 
    • 2215 trả lời
    tích lũy được 13 điểm
    4
  • spikidsorg
    • 0 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 12 điểm
    5
 

Kết nối facebook