Sự phát triển
của bé

Sai lầm của tôi là làm người thứ ba

câu chuyện có thật của tôi, đã tưởng rằng rất hạnh phúc

Tôi …năm nay đã 23 tuổi. Bao nhiêu năm rồi bây giờ đột nhiên muốn viết nhật kí. Vì từ lâu rồi, cuộc sống chẳng còn là của riêng tôi, luôn nghĩ cho người ấy, sống cũng vì người ấy… Nói tưởng như mình đã già rồi, mà đúng thật tôi thấy mình già lắm lắm. 23 tuổi thôi, gần 5 năm bên cạnh người ấy, nghĩ lại thực sự thấy mình mất quá nhiều, đổi lại là những cay đắng đầu đời.
Tôi không hề muốn nhớ lại chuyện của 1tháng về trước nữa, vì nhớ đến tôi sẽ rùng mình, nhắm mắt lại da thịt sẽ buốt đau, tinh thần sẽ bị áp chế thắt lại. Con người ấy nói đúng ra tôi hận đến tận xương tủy, nhìn lại chỉ một lần thôi tôi cũng không hề muốn. Và cả sợ nữa… Đến nằm mơ về người ấy cũng đều là ác mộng, tỉnh dậy nghe tim đập thình thịch, chân tay run rẩy. Người ấy nói muốn báo thù tôi, vì những cái ma người ấy gọi là lầm lỗi của tôi. Nhưng…tôi đã có những lỗi lầm gì? Bản thân tôi, tính cách tôi và cả tình yêu của tôi…mình tôi biết và mình tôi hiểu.
Tôi yêu…tôi sẽ yêu hết mình. Tôi có thể moi tim mình ra để chứng minh cho tình yêu tôi dành cho đối phương là viz đại nhất.
Nhưng một khi tình yêu nảy sinh chán ghét, tôi hiểu đã là vô phương cứu chữa.
Là người ấy đã không trân trọng tôi và tình yêu của tôi. Là người ấy đã coa những hành động cực kì sai lầm khiến giọt nước làm tràn li. Tôi không nói mình cực ki tinh khiết. Nhưng it ra tôi
không phản bội người ấy khi chúng tôi vẫn yêu nhau. Tôi không hối hận vì mình đã có những giây phút nông nổi. Vì tôi thực sự không lam gì co thể gọi là “có lỗi” với người ấy cả. Vì khi ấy, chúng tôi thực sự đã chấm dứt để bắt đầu quãng thời gian thống khổ đến tận cùng mà tôi hy vọng không có người con gái nào sẽ cùng cảnh ngộ với tôi.
Vì cái gọi là “tội lỗi” của tôi, người ấy dằn vặt tôi đến thế. Ngẫm lại tôi không hiểu vì sao tôi đủ sức lực và tinh thần có thể chống chọi lâu đến vậy. Dễ có đến nửa năm mất. Từng ngày từng ngày một. Hôm nay khủng khiếp hơn hôm qua, ngày mai sẽ lại tăng thêm hơn nữa… 4năm có lẻ, tôi không phủ nhận mình và người ấy không có những phút giây hạnh phúc ngây ngất, nhưng giờ đây, như thế này đấy, trong tôi chỉ còn toàn ác mộng. Tôi đếm từng ngày trong sung sướng tôi đã rời xa người ấy. Cũng được tròn trĩnh một tháng rồi thôi. Ngày tôi xách vali bước được lên taxi cùng Lulu, tôi thở hắt ra… Tôi được giải thoát rồi. Từ đây về sau tôi có thể sống như tôi muốn sống, làm như tôi muốn làm, tôi sẽ co thể dốc lòng báo hiếu bố mẹ, tôi nợ họ quá nhiều….
Tôi sẽ không bao giờ quên ngày hôm ấy, khi tôi trốn thoát thành công xuống được chỗ anh trai, anh đã rơi nước mắt vì tôi như thế nào. Hôm ấy, anh co uống rượu, tôi thật chẳng hiểu vì sao bố lại yêu tôi hơn anh, vì tôi thấy anh thật giống bố, rượu vào lời ra, nhưng tôi thấy anh trai mình thật sự rất đáng yêu. Tôi vui mừng vì được sinh ra từ bố mẹ và được làm em của anh. Anh nói anh hiểu hết, anh biết hết. Nhưng người em gái này, anh yêu quý mà không ngăn cản được tình cảm đầu đời của nó, đành vỗ vỗ lên mái tóc uốn nghịch ngợm của nó và để nó ra đi như nó muốn. Tôi lúc ấy cảm giác mắt thêm nóng, 4 năm rồi anh vẫn nhớ tôi mặc gì, như thế nào ngày ra đi, anh chắc chắn đã rất đau khổ. Rồi anh ôm tôi nói thấy buồn vì nhìn em gái đau khổ như vậy mà không thể làm gì được. Chúng tôi đã khóc với nhau rất nhiều.
Hai anh em tôi tình cảm lại tốt đẹp trở lại. Anh mỗi ngày đều gọi điện hỏi tôi ăn cơm chưa, làm việc có thuận lợi không. Bỗng một hôm đêm muộn, anh nhắn tin nói anh thương tôi lắm, giờ chỉ nghĩ đến tôi, nói tôi đừng buồn bã vì chuyện đã qua nữa, ngã thì đứng dậy đi tiếp. Tôi biết anh nghĩ nhiều còn hơn cả tôi… Tôi đáp anh rằng tôi không hề nghĩ nhiều nữa…tôi không còn buồn nữa.
Lại nói vì sao tôi chẳng còn buồn chẳng còn nghĩ nữa… nghĩ lại thực ra tất cả chắc cũng là hai chữ duyên phận.
Ngày thứ hai tôi đặt chân tới đài nam, cũng là ngày thứ 9 tôi thoát ra từ nơi tôi thấy như địa ngục. Tôi đã tình cờ gặp anh.
Anh…ban đầu là cục mịch, có cái gì đó ngốc nghếch, lại thêm thô lỗ một chút. Chúng tôi lần đầu gặp mặt, tôi còn cười thầm anh kìa. Cho anh số điện thoại, vì hiếm khi co người đã không biết chắc đường còn dẫn người ta đi tìn chứ. Đúng là ngốc mà … Có điều, 2 lần gặp sau đó, chúng tôi nói nhiều, và cười cũng nhiều. Anh cho tôi cảm giác có thể dựa dẫm. Anh khiến tôi an toàn như đã quen nhau lâu lắm. Cũng có lẽ tôi luôn là người sống vội. Tháng một ngày 11 quen nhau thì đến ngày 15 chúng tôi chính thức nắm lấy tay nhau, bắt đầu có nhau. Tôi vẫn luôn tự hỏi không biết có nhanh quá không nữa.
Có điều công việc của anh quá bận rộn. Anh không làm những công việc mà người bình thường làm. Nhưng tôi không thích công việc hiện tại của anh. Nó chả tốt đẹp gì cho cam. Tôi không muốn anh kiếm tiền bằng cách ấy. Tôi không ham tiền. Tôi bắt đầu thích anh, vì anh ngờ nghệch lắm, và vì anh thích trẻ con, anh có thể cho tôi một mái ấm gia đình của riêng tôi. Điều mà trước đây người ấy chẳng thể cho tôi được.
Tôi yêu, vẫn thế. Tôi tưởng tôi lớn hơn rồi đấy, nhưng giờ tôi vẫn biết giận anh, nũng nịu anh. Và hơn hết, tôi thấy rất buồn khi anh không đến được để ở bên cạnh tôi. Thân con gái, tôi muốn được dựa dẫm vào anh lắm chứ. Có điều đành phải chịu. Bây giờ đang thời điểm cho anh làm ăn. Anh nói anh sẽ cố gắng vì cuộc sống của chúng tôi sau này, trong đó có cả ba đứa con của anh va tôi… (anh muốn ba đứa ạ).
Và anh chính là lí do tôi muốn viết nhật kí. Tôi biết có thể anh thực sự là một nửa ông trời đã định cho tôi. Tôi muốn lưu lại những xúc cảm ngày sau tôi có được ở bên anh. Thế đấy. Tình yêu của tôi. Trời gần sáng… đi ngủ đã mai còn đi làm nhé… thân!!!

bình luận (4 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Mẹ Khoai
    Mẹ Khoai

    Trước mình cũng không tin vào duyên phận. Nhưng gặp được một nửa của mình rồi mới thấy, thời gian quen biết nhau dài không phải là vấn đề quan trọng nhất. Mà cũng không phải là tình yêu sét đánh em ha, tự nhiên mình cảm thấy thích, thấy mình có thể là chính mình mà vẫn được yêu thương, chiều chuộng. Điều đó tuyệt vời lắm. Chị cũng quen ông xã chị 3 tháng là quyết định cưới mặc dù chỉ gặp nhau được vài tiếng mỗi ngày cuối tuần. Chị luôn thấy biết ơn vì mình đã gặp được đúng người. Chúc em và gia đình luôn hạnh phúc, cả nhà nhiều sức khỏe để luôn vui vẻ bên nhau nhe.

  • Me Ori
    Me Ori

    Đọc câu chuyện cuộc đời bạn, nó đượm buồn làm cho tôi có rất nhiều suy nghĩ về cuộc sống, chúc bạn hạnh phúc với người mình chọn nhé!

  • ME CUA BAO ANH
    ME CUA BAO ANH

    một câu chuyện dài và hay như tiểu thuyết vậy. mong mẹ có có hp của mình

  • Hà Thị Mỹ Loan
    Hà Thị Mỹ Loan

    Chúc bạn tìm được hạnh phúc của mình

Blog mới nhất

Xem thêm
  • Má lúm đồng tiền cho con Má lúm đồng tiền cho con
    Làm mẹ ai mà chẳng muốn con mình sinh ra thông minh, trắng trẻo khỏe mạnh và có duyên nữa. Mẹ cũng không ngoại lệ,...
  • Khi nhà có 2 đứa con nít Khi nhà có 2 đứa con nít
    Con còn nhỏ nhõng nhẽo đã đành, ba con to đùng còn già hơn cả mẹ mà cũng nhõng nhẽo.hic
  • Chó con 22.5 tháng Chó con 22.5 tháng
    hành trình càng ngày càng nhiều kỹ niệm con trai nhỉ.
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • nguyễn thị thoan
    • 425 chủ đề | 
    • 12726 trả lời
    tích lũy được 44 điểm
    1
  • Mẹ Kem
    • 595 chủ đề | 
    • 7291 trả lời
    tích lũy được 22 điểm
    2
  • Vân Bình
    • 1 chủ đề | 
    • 158 trả lời
    tích lũy được 17 điểm
    3
  • mẹ xí muội
    • 165 chủ đề | 
    • 2215 trả lời
    tích lũy được 13 điểm
    4
  • spikidsorg
    • 0 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 12 điểm
    5
 

Kết nối facebook