Sự phát triển
của bé

HÃY SINH CON KHI CÓ TIỀN & THỜI GIAN

Nhân dịp coi clip hai cô giáo trường mầm non hành hạ bé khi cho ăn

Các mẹ ạ,
nếu lên án mấy cô này 1 thì trách cha mẹ 10!!! Các bà mẹ vui lòng bỏ ra mấy phút thôi để làm những chắc nghiệm nhỏ xem người ta đã làm gì với con mình ở trường.
– đừng hỏi tại sao con có vết đỏ, vết bầm. Mà hãy hỏi :”ủa tại sao bạn Bi đánh con”. Những câu hỏi lạ sẽ khiến bé vô tình khai ra sự thật tốt hơn.
– trong bất kì trường hợp thương tích nào của con trẻ cũng cần sự quan tâm của cha mẹ. Dù sự thật 100% là cháu bị té ngã thì vẫn phải đem con đến nói chuyện với cô giáo và hỏi cô có giải pháp gì giúp cho con và những cháu khác tránh hay giảm thiểu những nguy hiểm tương tự?
– hãy đặt những câu hỏi leo thang để tìm ra sự thật phía sau cổng trường. Hỏi :” con thích đi học không?” nếu không thì tại sao, nếu có thì tại sao? nếu cô giáo tốt với con, yêu con, chăm sóc con thì cô giáo làm như thế nào? cô giáo làm như vậy với con hay với tất cả những bạn khác? cô giáo làm vậy thì con làm gì lại cho cô giáo? con có muốn mẹ làm y như thế với con ở nhà không? nếu mẹ đón con trễ 1 tiếng, mà cô giáo tốt với con thế thì chắc không có vấn đề gì phải không?
– khi chia tay cô giáo, cô giáo nắm tay con hay con nắm tay cô giáo?
– ở nhà con hay nói:” méc cô giáo cho coi!” hay con nói :”mang bánh cho cô với, vì cô cũng cho con ăn bánh của cô”.
– dù cô có tốt với con mười mươi đi chăng nữa thì cô vẫn chỉ là cô giáo thôi. Luôn luôn truyền đi thông điệp rằng ở nhà mẹ nói chuyện với con thường xuyên, ý nhị nhắc nhở cô giáo rằng :”bố cu Bi xót con lắm, Bi đi học về là lôi ra xem từ đầu đến chân xem con có bị té ngã gì không”. Nếu cháu bị giật mình và khóc thét lên khi ngủ hãy cho cô giáo biết.
– dù có bận bao nhiêu cũng đừng để cô giáo làm thay những việc riêng tư, hãy tự tay thay băng vết thương của con, cô giáo chỉ được đồng ý cho hôn vào má con, những chỗ khác thì không. hãy tập cho con ý thức tự rửa tay, tự vệ sinh sau khi toilet càng sớm càng tốt, và từ chối sự can thiệp của người khác.
– sau cùng, đừng tập cho con biết nghe lời! điều quan trọng hơn là phải tập cho con nói không to rõ, dõng dạc khi con bị làm đau, bị ức hiếp, hay lạm dụng. Thà con bị cô giáo phát điên lên tát cho một cái in dấu tay để cha mẹ nhận ra vấn đề, hơn là con cắn răng chịu hành hạ ngày này qua tháng kia.

sau cùng, nếu không phải là một việc đã rồi, hãy sinh con khi có tiền và có thời gian. Nuôi một đứa trẻ không quá khó, nhưng cũng không dễ dàng chút nào. Vì đây gần như là việc duy nhất trên đời người ta cần có cả phương tiện tài chính lẫn vô số tình cảm.
[Chuong Dang]

bình luận (1 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • MeiLe
    MeiLe

    Cám ơn mẹ Carrot về bài viết nha! Mình cũng thường xuyên hỏi bé nhưng bé ko chịu nói hay kể chuyện ở trường cho mẹ nghe. Mình hỏi gần, hỏi xa, giả bộ chơi đóng trò cô giáo trong trường cũng không lấy được thông tin gì từ bé. Mình cũng trao đổi thường xuyên với các cô trong lớp bé, các cô lúc nào cũng nói bé ngoan, ăn ngoan, chơi ngoan. Ngòai những cái đó ra, ko có gì khác hết, mình cảm nhận là không thật lắm, vì thỉnh thỏang thấy con mình có vẻ sợ đến trường, khóc lóc nhiều, quan sát các bạn cùng lớp, cũng thấy bình thường vui vẻ khi vào lớp, dạo gần đây thấy bé nào cũng khóc, không chịu vào lớp. Hỏi trực tiếp cô thì không được, hỏi con cũng không được luôn. Đôi khi mình hoang mang qua, không biết con đi học có bị bạo hành về thể chất lẫn tinh thần không.
    Mình thấy quan điểm "đừng tập cho con biết nghe lời!" hay đó, mình sẽ thảo luận thêm với ba bé và hướng vào việc đó

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook