Sự phát triển
của bé

Cai sữa cho bé con, niềm vui hay nỗi buồn?

Đã có úc mình mơ được cai sữa cho con ngay lập tức. Thế mà giờ đây minh lại nhớ nhung thèm khát được cái cái miệng chúm chím rúc rúc bầu ngực thế này. Sao con người tôi lại mâu thuẫn thế này

Một đêm, cái kén hồng hào, ấm áp đã biết lăn vào lòng mẹ, hé cái miệng xinh đẹp mà mắt vẫn nhắm nghiền, đớp đớp tìm ti.
Công cuộc giảm cân bất thành
Khi mẹ sinh con, các bà trẻ xinh đẹp khuyên: “Mày có thai lên cân nhiều thế thì đừng cho con bú, ăn kiêng mà giảm cân, không thì lại lăn nhanh hơn đi. Cho nó ăn sữa ngoài để giữ dáng cho xinh, như các ‘bà’ này”. Mẹ băn khoăn. Nhìn vào gương, thân hình phì nhiêu sau bao ngày tẩm bổ, cái tí mướp mỗi ngày một dài ra vắt va vắt vẻo, sự mất ngủ mỗi đêm khi đang ngon giấc con lại kêu ẹ ẹ. Sự ích kỷ trong mẹ nhen lên, mẹ không muốn cho con ti , mẹ muốn con cai sữa để mẹ ngủ được thoải mái, để mẹ lại có thể có thời gian chăm sóc sắc đẹp, đại tu dung nhan sau thời gian dài thành người rừng chỉ vì lo sợ lạm dụng hóa mỹ phẩm chăm sóc tóc và da sẽ làm ảnh hưởng đến chất lượng sữa cho con. Mẹ mong được cai sữa con từng ngày.
Nhưng ý nghĩ đó bị bố con dập tắt ngay bằng thực đơn cháo chân giò, đu đủ xanh luộc, cháo dê chưa kể bữa chính. “ Ăn thế mới đủ sữa cho con bú” – bố dặn và hàng ngày bố vẫn ra hàng mua cháo dê và tự tay nấu cho mẹ những món ăn mà đối với mẹ là kẻ thù sắc đẹp vì càng căng sữa đồng nghĩa với cái quả “mướp” mỗi ngày một dài và xệ ra. Mẹ ngậm ngùi nghe theo mà trong lòng dấy lên phản kháng, nhưng vô hiệu.
Ăn cháo chân giò nhiều sữa thật, cứ ăn được vài thìa cháo nóng là mẹ đã thấy sữa về nhoi nhói hai bầu ngực. Con được bú no nê, tăng cân tốt. Trộm vía! Nhưng nỗi ám ảnh về cân nặng vẫn đeo bám mẹ vì nghịch lý là mẹ … tiếp tục lên cân. Cơ thể mẹ ngày càng tròn trịa mặc kệ những lý thuyết khoa học “ cho con bú cũng là một cách giảm cân hiệu quả”, dù mẹ có stress vì sợ béo thì sữa vẫn cứ về nhiều. Mẹ “đau khổ” chấp nhận sự thật và tập quên đi nỗi chán chường.
Thật tuyệt là một điều quan trọng mẹ đọc đã đúng: “Cho con bú làm khắng khít tình cảm mẫu tử thiêng liêng”. Mẹ nhận ra mẹ yêu con nhiều hơn những thứ phù phiếm, những thứ mà mẹ đã định đánh đổi việc không cho con bú để có được. Càng yêu con, mẹ càng yêu cái việc cho con bú 3 tiếng một ngày.
Xin lỗi con vô cùng vì đã có những lúc mẹ mong bị mất sữa để con thôi bú, đã lén ăn những thứ mà các cụ xưa vẫn khuyên phải kiêng “kẻo mất sữa thì khổ”, nào dâu ta, lá lốt… Nhìn con bụ bẫm, hồng hào từng ngày, mẹ thầm cảm ơn trời vì sau bao việc làm dại dột của mẹ, con vẫn có đủ sữa bú. Mẹ đã biết trách những bà mẹ Pháp, trong cuốn French children don’t throw food mà mẹ định học tập, đã yêu bản thân không cho con bú để giữ gìn bầu ngực.
Thật nực cười vì tạo hóa ban cho các mẹ bầu ngực là dành cho con. Có chăng bầu ngực đẹp chỉ làm thỏa mãn thêm các ông bố và họ chỉ được phép “dùng ké” mà thôi. Và bây giờ, mẹ đã “nghiện” cho con bú.
Nhưng tình yêu dành cho con luôn ngập tràn tim mẹ
Một đêm, cái kén hồng hào, ấm áp đã biết lăn vào lòng mẹ, hé cái miệng xinh đẹp mà mắt vẫn nhắm nghiền, đớp đớp tìm ti. Con ti ngon lành, thỏa mãn, những ngón tay bé xinh đưa lên đùa nghịch trên môi mẹ, khoảnh khắc đó mẹ đã trào nước mắt… Mẹ yêu con biết bao, mẹ muốn dòng sữa này không bao giờ cạn để mẹ con mình mãi được hưởng cái hạnh phúc tuyệt vời đó.
Mẹ nhận ra con là tất cả, là tài sản quý giá nhất, là món quà mẹ muốn được nhận nhất, vì con, mẹ vui vẻ chấp nhận sự “thừa cân kinh niên”. Giờ đây, con xinh đẹp bụ bẫm khiến các bà trẻ ghen tị (họ mải lo cho bản thân nên con cái rất hay ốm) và mẹ rất thích được khen là “chăm con khéo, nuôi con giỏi”

Giờ đây mẹ nhận thấy” làm mẹ thật là tuyệt vời và hạnh phúc nhất là được cho con bú”. Đến khi mẹ nhận ra điều đó thì cũng là đến lúc mẹ thật sự phải cai sữa cho con vì lượng sữa mẹ cho con giờ không còn nhiều , chất lượng cũng không còn tốt nữa, con đã gần 2 tuổi rồi mọi người cũng khuyên mẹ nên cai sữa cho con để con tập chung ăn cho tốt và để mẹ có thể yên tâm ửi con đi lớp cả ngày để phù hợp với công việc của mẹ. Đến lúc này thì một nỗi buồn lại dâng lên trong mẹ. Mẹ không muốn, mẹ không muốn…

Xa con có 3 ngày mà dài như 3 tháng. Cái cảm giác nhớ con đến quay quắt , bực mình đến phát điên chỉ muốn hét thật to và bắt xe về với con mà phải kìm nén. Sữa mẹ đang cương lên lại nhớ điên dại cái cảm giác được ôm con trong lòng hôn má nó mà hít hà, cắn vào tai nó để nó kêu ré lên mà nức nở rồi lại lấy cằm mình rụi vào cổ con để nghe con cười khanh khách rồi con rụi cái miệng chúm chím vào ngực mẹ, bàn tay bé xíu vân vê nghịch nghịch. Ôi, nhớ 3 bố con wa, giờ này ở trong quê mải vui chắc nhớ gì đến mẹ nữa.hu hu..

 

bình luận (2 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Ngoc Xuyen Tran
    Ngoc Xuyen Tran

    Mình không có được tâm trạng như các mẹ, 4 tháng đi làm phải tập cho con bú thêm sữa ngoài, bú được sữa ngoài bé bỏ liền sữa mẹ, mình hút thêm một thời gian thì mất sữa luôn hic...hic....

  • Van Thuy
    Van Thuy

    Tâm trạng của mẹ lúc này cũng giống mình hồi đó,cai sữa cho con mà thấy thương con vô cùng ,đem con về gửi bà ngoại mà con khóc quá ,thấy tội nghiệp còn lại ôm về lại ,rồi mỗi khi sữa căng lên là biết con ở nhà đang thèm sữa khóc ,là lại thấy xót cho con,mà phải cố gắng kìm chế. Cũng may có 1 tuần là con không đòi ti mẹ nữa.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook