Sự phát triển
của bé

Nhật ký mùa đại dịch cảm động của một người mẹ 

Tình hình dịch Covid-19 ở Việt Nam có vẻ đã lắng dịu xuống. Nhiều ngày liên tiếp nước ta không có ca nhiễm mới, trường học khắp các tỉnh thành cả nước đã bắt đầu rục rịch mở cửa trở lại. Những đứa trẻ cuối cùng rồi cũng sắp được trở lại trường. Song liệu đó có phải đã là cái kết cho cuộc chiến này hay không, không ai trả lời được. Có thể hôm nay bọn trẻ sẽ được đến trường nhưng ngày mai lại nghỉ dễ chừng.

Nhật ký mùa đại dịch

Chỉ biết rằng, đại dịch này đã lấy đi của trẻ thơ nhiều điều hơn người lớn chúng ta tưởng tượng. Không chỉ là những buổi học trên lớp với thầy, cô, bạn bè, không chỉ là những kiến thức mà lẽ ra giờ này các con đã thông thạo. Covid-19 còn lấy đi niềm vui, sự an yên của con trẻ và gieo vào lòng chúng một nỗi sợ hãi mơ hồ. 

Đâu đó trong Nhật ký mùa đại dịch thật cảm động của chị Nguyễn Thị Việt Hà, người mẹ cũng đồng thời là tác giả của cuốn sách Đánh thức ban mai nổi tiếng dành cho trẻ tự kỷ đã toát lên nỗi buồn ấy. Nỗi buồn của cậu bé 7 tuổi Nhật Minh, song cũng có thể là nỗi buồn về trái đất của cả một thế hệ trẻ thơ đang sống trong thập kỷ 20 nữa. 

Chúng ta cùng đọc Nhật ký mùa đại dịch để nhìn lại cuộc chiến gian nan này, cũng như để cảm thấu tâm tư của trẻ thơ về thế giới trước Covid-19.

Nhật ký mùa đại dịch

Hình ảnh người mẹ Nguyễn Thị Việt Hà

      NHẬT KÝ MÙA ĐẠI DỊCH

Ngày…. tháng… năm…

– Mẹ ơi trái đất có bị hủy diệt không?

Cậu con trai 7 tuổi của tôi đột nhiên hỏi khi đang cùng xem một bản tin về coronavirus diễn ra tại Vũ Hán. Lặng đi một lúc lâu, bởi tôi không nghĩ cậu ấy có thể hỏi như vậy và tôi không sẵn sàng tâm thế để có câu giải đáp thấu đáo ngay lúc này.

– Vì sao con hỏi như thế?

– Nhiều người chết tại Vũ Hán vì corona. Rồi corona sẽ lây cho toàn thế giới và chúng ta sẽ chết.

– Con người sẽ chế tạo vắc-xin chống lại nó. Con hãy yên tâm.

– Có kịp không mẹ, nếu không loài người sẽ biến mất. 

Tôi im lặng. Ngực cơ hồ cũng nặng nề theo nỗi buồn thơ ngây của con. Không phải vì coronavirus mà bởi nỗi lo lắng của những người xung quanh đang “xâm lấn” đến đầu óc thơ ngây của con một cách nặng nề tiêu cực. Bản tin kết thúc, con đứng lên ca thán:

– Trái đất thật bất hạnh! 

Tôi định sẽ hỏi vì sao con kết luận như vậy rồi sẽ lựa chiều giải thích rằng trái đất vẫn luôn đẹp và hạnh phúc vô cùng, rằng con người đang ngày đêm cố gắng hòa thuận, bảo vệ trái đất… Nhưng… chính tôi cũng hồ nghi điều tôi vừa định nói. Dường như loài người vẫn chưa thể ngưng làm thương tật trái đất. Trái đất oằn mình đau đớn trong sự tàn nhẫn hàng ngày của con người dành cho mình.

Cậu ấy lủi thủi cầm viết chì, vẽ rừng cây, ngọn đồi và mấy con thú, lặng lẽ tô màu. Đầu óc tôi giãn ra, những mảng màu tươi sáng lấp lánh dưới những nét vẽ của cậu ấy. Tôi mỉm cười. Chúng tôi bắt đầu câu chuyện về những cánh đồng đã đi qua, những dòng sông trĩu nặng phù sa và những cánh rừng còn xanh mướt mát, về con sóc lang thang ăn hạt rừng và con rùa chậm chạp bò qua tán lá.

– Nhưng mọi thứ còn lại ít quá mẹ? – Cậu ấy lại cảnh giác.

– Chúng ta sẽ gìn giữ, cây sẽ mọc, muôn thú sẽ tìm về, dòng sông đầy tôm cá… 

Con trai ngước nhìn ra xa, phía bên trái ban công là những vòm xanh tiếp nối. Tôi không thật tin lời mình vừa nói. Nhưng chúng ta có quyền được hy vọng mà. Chẳng phải thế hay sao? 

Nhât ký mùa đại dịch

Cậu bé Minh 7 tuổi đang cặm cụi ngồi “ươm” những vạt cỏ, cánh đồng trong các bức vẽ của mình (Ảnh tác giả cung cấp)

Nhật ký mùa đại dịch

Bức tranh về đại dịch Covid-19 của cậu bé Minh (Ảnh tác giả cung cấp)

Ngày… tháng… năm…

Bọn trẻ được nghỉ học 1 tháng phòng dịch. Mùa xuân chưa bao giờ lê thê và đầy âu lo như vậy kể từ khi tôi được sinh ra hơn bốn mươi năm. Khẩu trang, nước rửa tay khô cháy hàng, tăng giá phi mã. Những chuyện liên quan đến khẩu trang giả, nước sát khuẩn giả, khẩu trang sử dụng rồi thu gom bán lại là câu chuyện vô cùng buồn bã.

Nỗi sợ hãi nhảy những bước tham lam, độc ác loang dần trong đám đông. Quá nhiều người đã mua vượt quá số lượng cần thiết các trang bị phòng ngừa dịch bệnh, khiến nguồn cung không thể đáp ứng đủ. Tôi bất lực trước những cái lắc đầu của các quầy thuốc, dù chấp nhận mua với giá cao gấp 10 lần thì cũng không thể đủ nhu cầu mình muốn, chỉ dè sẻn mỗi người được 20 cái.

Lang thang qua các cung đường, thành phố Cà Mau của tôi yên bình quá. Tôi thấy góc đường Phường 9 đoàn người xếp hàng tuần tự, họ nhận khẩu trang miễn phí từ một tổ chức đoàn thanh niên. Tôi đứng đó, mỉm cười, lòng như có cơn mưa nhỏ vừa đi ngang qua, mát lành.

Lúc trở về đi qua Phường 5, có một nhóm thanh niên áo xanh phát nước rửa tay sát khuẩn miễn phí. Lòng hân hoan một nỗi vui khó tả. Cuộc đời đâu hẳn đáng buồn như ta vẫn tưởng. 

Cậu bé 7 tuổi của tôi nhớ bạn. Cậu ngồi vẽ vu vơ lớp học của mình. Cậu đã bớt lo về corona bởi hôm qua, hôm kia chúng tôi đã nói với nhau rằng nếu chúng ta đầy đủ hiểu biết và tuân thủ theo lời khuyên của bác sĩ thì chúng ta sẽ được an toàn.

Phản xạ sinh tồn tự nhiên của cậu ấy tốt, cậu ấy không còn nhu cầu đến những nơi yêu thích của mình: khu vui chơi, nhà sách, hồ bơi… nữa. Cậu ấy thích đạp xe xung quanh công viên nhỏ gần nhà, ngồi vẽ, chơi đàn, đọc truyện hoặc chơi với vài bạn hàng xóm. 

Nhìn thấy tôi, con trai cầm cuốn sổ chạy đến đưa mẹ:

– Mẹ hãy đọc hướng dẫn của bác sĩ Nguyễn Nhật Minh đi mẹ.

Cậu ấy xướng to mấy từ “Bác sĩ Nguyễn Nhật Minh” đầy tự hào, tôi bật cười, cầm lấy cuốn sổ và đọc…

“Tên bác sĩ Nguyễn Nhật Minh

Cách phòng chống corona (Covi)

Trước tiên, đeo khẩu trang y tế.

Rửa tay bằng xà phòng…

Không được đến chỗ đông người.

Nếu bị ho, hắt hơi phải đi bệnh viện để Bác sĩ Nguyễn Nhật Minh chữa

Ký (đóng dấu): Nhật Minh”

Cơn xúc động len lỏi, kéo nước mắt thầm kín rơi xuống.

– Sao mẹ đọc mẹ khóc. Nhật Minh có viết gì sai đâu.

– Không, mẹ vui, là mẹ vui quá đấy thôi…

– Vui mà cũng khóc ư? 

Tôi ôm lấy con, thơm mái tóc loăn xoăn thơm thơm mùi nắng, tránh đi lời nói thật rằng sự trưởng thành, niềm lạc quan, sự tích cực của cậu bé 7 tuổi kia chẳng phải là vắc-xin tuyệt vời cho nỗi hoang mang, nghi kỵ, kỳ thị những gì liên quan đến coronavirus đấy hay sao…

Nhật ký mùa đại dịch

“Nhìn về phía ban công, những bông hoa vô danh của hạt cây nào đó sa xuống những bồn trồng rau ửng sắc, chim sẻ rủ nhau từng đôi ríu rít trên tán phượng vừa nở hoa…” (Ảnh tác giả cung cấp)

Ngày … tháng … năm…

WHO chính thức đặt tên chủng virus corona là Covid-19, không lâu sau đó đổi tên mới thành SARS-CoV-2. Thì thôi tên gì cũng được, bản chất nguy hiểm khôn lường không hề thay đổi. Cả thế giới lâm vào cơn chấn động chưa từng có.

Chính phủ Việt Nam đã thực thi từ rất sớm và nghiêm khắc việc phòng chống dịch corona. Cùng với Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên ở Đông Bắc Á, Việt Nam là nước duy nhất tại khu vực Đông Nam Á kiên quyết áp dụng lệnh kiểm soát biên giới và công dân Trung Quốc ngay sau dịch bệnh bùng phát.

Sau đó, chúng ta tiếp tục mở rộng phạm vi áp dụng đối với công dân đến từ nhiều quốc gia (biện pháp cứng rắn này không phải quốc gia nào cũng dám thực thi). Dù đôi điều còn chưa hoàn hảo, nhưng người dân cần phải ghi nhận nỗ lực tuyệt vời của Chính phủ trong cơn đại dịch này. 

Lẽ ra Việt Nam sẽ công bố hết dịch thì ngày 5-3 xuất hiện bệnh nhân thứ 17. Các con số được cập nhật hàng ngày, chúng tăng lên nhanh chóng, Chính phủ và nhân dân lại gồng mình chống dịch… Trong họa có phúc, nếu công bố hết dịch, toàn bộ các mức cảnh báo sẽ được hạ xuống thấp nhất, khi ấy sự chủ quan lại tăng tỷ lệ nghịch và hậu quả sẽ khôn lường. 

Trẻ con vẫn được nghỉ học. Đêm 6-3, ca nhiễm thứ 17, cũng là ca bệnh đầu tiên của Hà Nội được công bố, nỗi lo lắng tăng cấp số nhân khiến các siêu thị được vét sạch cùng ngày. Tất cả các tỉnh thành nâng mức độ phòng vệ.

Mạng xã hội là mảnh đất quá màu mỡ cho những kẻ bất lương. Facebook tuy chia “phe” nhưng lại có chung sự kỳ thị với những bệnh nhân dương tính với SARS-CoV-2. WHO phát thông báo đại dịch toàn cầu. Nhật, Hàn, Ý, Pháp, Đức, Mỹ, Iran, Tây Ban Nha, Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, Hà Lan… lên cơn run rẩy, biên giới đóng cửa.   

Những người quả cảm ở tuyến đầu chống dịch là y bác sĩ. “Kẻ thù” của những chiến binh áo trắng đương nhiên là con virus quái ác, nhưng các bác sĩ còn phải đối mặt với những áp lực còn lớn hơn thế nữa, đó là sự hoảng loạn quá mức đôi khi mới là thứ đáng sợ nhất. Họ phải chịu những áp lực tới từ tin giả, hoang tin từ các mạng xã hội do người xấu đơm đặt… 

Dịch bệnh làm mọi thứ ảnh hưởng, nhịp sống chậm lại. Cũng không hẳn điều đó là bế tắc. Chậm có cái hay của chậm. Mọi nhìn nhau rõ hơn về ứng xử với sự cố xảy ra ở đời. Chân lý: cái gì tốt đẹp sẽ được tồn tại chưa bao giờ đúng hơn thế với thời gian này. Và ngược lại, cái xấu xa bị bóc tách nhanh hơn bao giờ hết. 

Và nhà, luôn là nơi an toàn nhất cho từng số phận không chỉ là mùa đại dịch.

Trong lúc tôi viết đến dòng cuối, lệnh giãn cách xã hội toàn quốc của thủ tướng chính phủ vừa ban bố trong vòng 15 ngày kể từ 0 giờ ngày 1-4-2020. Tôi ngồi trong ngôi nhà của mình, nhìn về phía ban công, những bông hoa vô danh của hạt cây nào đó sa xuống những bồn trồng rau ửng sắc, chim sẻ rủ nhau từng đôi ríu rít trên tán phượng vừa nở hoa…

Nguyễn Thị Việt Hà

 

 

Video mới nhất
Xem thêm
7 dưỡng chất giúp tăng chiều cao cho bé (QC)

Tăng chiều cao cho bé không phải là chuyện gì quá khó khăn. Chỉ cần mẹ để ý đến chế độ dinh dưỡng, sinh hoạt và luyện tập hợp lý cho trẻ theo từng độ tuổi. Trong thực đơn ăn uống của trẻ, 7 dưỡng chất sau nhất định mẹ không nên bỏ qua.

5 loại thực phẩm tăng chiều cao cho trẻ

Lượt xem: 125.894
Đăng ngày: 26/05/2019 bởi Mẹ Gà
Bé dưới 1 tuổi
Bé 1 - 2 tuổi
Bé 2 - 3 tuổi
Bé 3 - 4 tuổi
Bé trên 4 tuổi
 Thành viên nổi bật trong tuần
  • Maya
    • 5 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 40 điểm
    1
  • Kimese94
    • 2 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 40 điểm
    2
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15506 trả lời
    tích lũy được 4 điểm
    3
  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32072 trả lời
    tích lũy được 4 điểm
    4
  • Nguyễn Thu Cúc
    • 29 chủ đề | 
    • 415 trả lời
    tích lũy được 4 điểm
    5
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT