Chủ đề: Hành động của Bin hạnh phúc của mẹ !

Sau một thời gian ngóng chờ...trông đợi theo từng ngày con lớn lên trong bụng của mẹ...không biết bao nhiêu bà mẹ ước mong nhìn thấy con...

Sau một thời gian ngóng chờ…trông đợi theo từng ngày con lớn lên trong bụng của mẹ…không biết bao nhiêu bà mẹ ước mong nhìn thấy con yêu của mình ngay giây phút chào đời……và mẹ cũng là một trong số đó…mẹ chuẩn bị mọi hành trang cho việc sinh thường…mẹ luôn mong muốn những gì tốt đẹp nhất cho con…nhưng mẹ tính không bằng trời tính… Bác sĩ quyết định mổ sau gần 1 ngày con ngọ nguậy trong bụng mẹ… Bao nhiêu nước ối con đạp cho vỡ òa … nhưng vẫn không tài nào sinh con ra được vì con trai vẫn ngoan cố không chịu ra. vậy là hết cơ hội mẹ thấy con chào đời… Nhưng không sao nghe được tiếng khóc của con khiến lòng mẹ ấm áp và hạnh phúc vô cùng…mẹ cảm nhận được hơi thở của con qua tiếng khóc.

Thời gian dần trôi mỗi hành động nhỏ…mỗi bước chân của con luôn có mẹ kề bên dõi theo…chỉ dõi theo thôi con nhé…có những lúc con mẹ ngã đau lắm…nhưng mẹ không nâng con dậy…vì sao ư?  Vì mẹ muốn con trai của mẹ lớn lên phải biết đứng vững trên đôi chân của mình… “Vấp ngã ở đâu thì đứng lên ở đó” và cũng chính vì điều đó mà mẹ đã thành công bất ngờ, khi con trai mẹ bắt đầu có những hành động tích cực hơn trong cuộc sống.

Nghĩ lại làm mẹ nhớ như in….đó là vào thời điểm con vừa tròn 14 tháng 4 ngày…lúc ấy mẹ còn khó khăn nên nhà mình còn thuê phòng trọ để ở…Trong phòng trọ nhỏ hẹp 30 mét vuôn ấy ấy có gia đình nhở của mình, chú Viên và cậu Tủn nữa (vì Ba con phải làm công trình xa nên ba nhờ chú và cậu ở cùng nếu hai mẹ con có vấn đề gì trong đêm tối )…Mẹ mua cái nệm kê gần cửa sổ  cho cậu Tủn và chú Viên nằm ngủ…. Một trưa chủ nhật nọ đang chuẩn bị ngủ trưa …nhưng bên kia cửa sổ là nhà hàng xóm… vang vang tiếng hát cô bé khỏan 4 tuổi, cô bé đang hát Bài “con bướm vàng”…nên con rất mê nhìn qua đó … trong khi Con trai của  mẹ còn khá thấp để đứng trên nệm nhìn ra ngoài cửa sổ được  con đã khắc phục bằng cách: 

Đảo mắt nhìn quanh thấy chú Viên đang ngủ trưa gối trên đầu cái gối (nhưng gối hơn hờ nên con dể dàng lấy ra) thế là con thò tay rút gối ra, khệ nệ rinh gối lại chêm vào sát tường, con leo lên gối để nhìn ra ngoài, nhưng hình như con vẫn bé hơn bức tường kia, không bỏ cuộc con lại đảo mắt và ngắm cái gối ba kê trên chân (Ba vẫn ngồi quan sát từng hành động nhỏ của con), lại rinh lại chồng lên gối kia và yeah yeah con đã thành công. Chúc mừng con trai !

Và với cái tuổi này, con trai yêu của mẹ đã biết gì nào: chạy, vòng tay nói ạ, đá lông nheo, bye bye, làm tim thở, hôn gió, tự lấy quần áo, biết giơ chân (tay) khi mẹ thay đồ cho, làm tiếng còi bíp bíp, làm mưa, làm con chuột kêu chít chít, giơ tay xin và miệng nói cho khi muốn xin cái gì của ai, biết nói những từ đơn giản như: Ba, cá, xe, bóng (quả bóng), chim, chó, miều (mèo), bấm,hua (hoa), chăng (trăng), cho, phá, ạ…. cũng khá nhiều thứ đó nhỉ nhưng từ mẹ thì chưa nói được híc híc.

Cũng là cái nệm: con hay nghịch cái nệm lắm, mẹ dựng lên là con lại lôi cho nó ngã xuống, rồi bỏ chạy, chạy liểng xiểng chân nọ đá chân kia rồi cười tít cả con mắt nhưng con rất thích chơi như thế.
Cả nhà vừa xong cơm tối, mẹ bê chén xuống nhà dưới để rửa, con lại nghịch nệm (quen rồi mà), nhưng lúc này ba thử hành động của con ba giả vờ bị nệm đè lên người và nằm im ỉm dưới nệm không nhúc nhích, con lại chạy lại cười tíu tít. Nhưng quay lại không thấy ba đâu, con hoảng hốt, chạy lại đẩy nệm ra (nhưng sức con làm sao mà đây nổi), thế là con với tay lấy cuốn sách “Hán sở tranh Hùng” mà ba con đang đọc dở để trên bàn, con bê cuốn sách lại, tưởng làm gì?

Hóa ra con để chống cho nệm khỏi đè ba (họ chống để đứng cuốn sách, còn con chống bằng cách để nằm cuốn sách xuống hì hì), vẫn không có kết quả gì, con gọi ba, ba, ba ởi… Ba vẫn giả vờ nằm im không trả lời, không nhúc nhích, (nãy giờ mẹ vẫn quan sát từng hành động của con) con liền chạy xuống nhà dưới cầm ngón tay mẹ dắt lên (vì con chưa biết nói mà). Mẹ hỏi: làm gì vậy con? con kéo tay chạy lên rồi bê cuốn sách đưa cho mẹ, ý bảo mẹ chống nệm lên để đở ba ra cho con. Trời ơi là trời mẹ bất ngờ và xúc động không nói được lời nào! mẹ lúc đó chỉ biết ôm con vào lòng là hôn thật nhiều lên má con.

Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tính” chẳng sai chút nào? mẹ không biết khi lớn lên con có gan dạ hơn không? nhưng hiện tại qua câu chuyện mọi người có thấy không con gan hùm dạ sứa, tuy nhiên con lại quyết đoán và không bao giờ bỏ cuộc, (cái tính này con giống ba con nè), đó là điểm đáng quý.

Mẹ rất tiếc vì thời điểm đó mẹ lại không có những tấm hình để diễn tả những cảnh hành động của con, chỉ có cuốn nhật ký mẹ và ba viết lại thời điểm đó ! nên mẹ phải mượn tạm vài hình ảnh hợp để diển tả cho nhật ký của mình.

Và Mẹ đã là người mẹ hạnh phúc nhất khi con của mẹ bước đầu đã biết cách khắc phục những khó khăn, vướng mắc theo đúng cách trẻ con.  Mẹ chỉ mong sau này lớn lên con mẹ phát triển đúng chất “nam nhi đại trượng phu” , vừa rộng lượng, thông minh lại hoạt bát để giúp đỡ những bạn yếu ớt hơn mình.

<3 Mẹ yêu con nhiều lắm ! Con trai ! <3

 

Chủ đề liên quan

Bạn có chủ đề muốn thảo luận?
Thêm chủ đề
Quản lý chủ đề
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 25426 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 22089 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 19004 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 18132 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 16167 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT