Chủ đề: Cùng con vượt qua giai đoạn “khủng hoảng”

Do đa phần các bố mẹ cảm thấy stress nhất ở giai đoạn bé lên 3, vì bố mẹ chưa gặp phải những tình huống này lần nào, và chưa có kinh nghiệm xử trí như các giai đoạn sau nên xin phép các mẹ cho mình post bài này vào Hội bé 2-3 tuổi nhé!

Trẻ lên 3 hay lên 7, mỗi đứa có “thông điệp” khác nhau gửi đến người lớn, nhưng nói chung, bản thân chúng đều phải trải qua stress không kém gì bố mẹ ở thời gian này. Chúng muốn khẳng định “cái Tôi” của mình, không muốn cái gì cũng là bố mẹ bảo mới làm, thấy bực bội khi bị áp đặt nhưng chính chúng cũng không thể hiểu vì sao mình lại bực bội, dằn dỗi, khó chịu, tức tối. Vì thế, bất kỳ một động thái “mất cân bằng, mất tính kiểm soát” nào từ phía người lớn đều sẽ để lại hậu quả tiêu cực với tâm lý trẻ thời gian này.

        Trong trường hợp này, người lớn NÊN:

        – cho trẻ một khoảng tự do nhất định cần thiết, không phải lúc nào cũng theo dõi, can thiệp vào những hoạt động của trẻ;

        – đôi khi cho phép làm một điều gì đó để giải tỏa stress như hét to, xé giấy, ném đồ chơi;

        – năng đưa trẻ ra ngoài thiên nhiên chạy nhảy;

        – năng trò chuyện tâm sự theo “kiểu của trẻ” – ví dụ: cùng nói thứ tiếng mà trẻ nghĩ ra, nghĩa là nói lăng nhăng những âm thanh vô nghĩa để cùng cười với nhau, cùng vẽ trên một tấm bìa theo ý tưởng của trẻ, cùng tưởng tượng một câu chuyện nương theo ý thích của trẻ;

        – cùng trẻ “định nghĩa” cảm xúc của trẻ thông qua sự thấu hiểu mà không phê phán: “À mẹ hiểu rồi, con đang bực mình vì…”, “Chắc là con khó chịu vì…”…

         – tỏ ra bình tĩnh, không bao giờ bối rối trước bất kỳ hành vi nào của trẻ. Điều này tưởng chừng là vô lý và khó có thể thực hiện, nhưng nếu thực sự ta nắm được quy luật phát triển của trẻ, biết rằng chắc chắn bé con phải trải qua những hiện tượng ấy, cảm xúc ấy để có thể lớn lên – thì việc giữ bình tĩnh hoàn toàn không khó. Thậm chí, ta có thể nhìn mọi vấn đề với một… nụ cười thầm: "À, đã đến lúc cu cậu lớn rồi đây!"

 

        Người lớn KHÔNG NÊN:

        – ne nét, bắt lỗi, tỏ ra căng thẳng, quá nghiêm khắc, cứ thấy có biểu hiện có lỗi là phải truy bằng được, phân tích bằng được, phạt bằng được để răn đe;

        –  hoặc ngược lại, để cho trẻ thấy sự lo lắng của mình, thấy mình “sợ” những cơn bực bội ăn vạ của trẻ nên “thôi cho nó làm cho yên cửa yên nhà” – trẻ đòi gì được nấy sau những cơn ăn vạ.

 

Chủ đề liên quan

Bạn có chủ đề muốn thảo luận?
Thêm chủ đề
Quản lý chủ đề
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Trâm Anh
    • 9 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 80 điểm
    1
  • Nắng Mùa Thu
    • 330 chủ đề | 
    • 4003 trả lời
    tích lũy được 42 điểm
    2
  • mẹ xí muội
    • 389 chủ đề | 
    • 5518 trả lời
    tích lũy được 38 điểm
    3
  • Mẹ Bin Bo
    • 385 chủ đề | 
    • 9038 trả lời
    tích lũy được 23 điểm
    4
  • Thanh ngoan
    • 166 chủ đề | 
    • 2209 trả lời
    tích lũy được 14 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT