Chủ đề: Cột mốc thời gian!

  “Ngày nào em bé cỏn con Bây giờ em đã lớn khôn thế này.." Mới ngày nào mẹ còn vỡ òa niềm vui khi...

“Ngày nào em bé cỏn con

Bây giờ em đã lớn khôn thế này..”
Mới ngày nào mẹ còn vỡ òa niềm vui khi biết “mình mang thai”, đó cũng là khi mẹ biết được trong bụng mẹ đang hiện diện một mầm sống, mầm sống ấy chính là con. Rồi mẹ được trải nghiệm những khoảnh khắc kỳ diệu ấy bằng những rung động của cảm xúc, tiếng tim thai toát ra qua máy nghe chuyên dụng của bác sĩ. Bụng mẹ ngày một lớn lên, mẹ lại cảm nhận được những cái huých vào bụng thông qua những lần chuyển động của con…Và cứ thế lòng mẹ  đầy hi vọng, mẹ không muốn phải mong chờ một điều gì nhưng mẹ yêu cảm giác được mong ngóng con chào đời từng ngày. Nó giúp mẹ sống chậm lại, cảm nhận cuộc sống xung quanh nhiều ý nghĩa hơn. Nó nhắc nhở mẹ khoảnh khắc này quan trọng và đáng giá biết nhường nào. Điều đó thật tuyệt vời.
Ngày con được sinh ra trên cõi đời này, với mẹ thật đặc biệt. Gần ba mươi tuổi đầu, mẹ chưa một lần có cảm giác kỳ lạ và hạnh phúc như vậy, kỳ lạ đến đỗi mẹ còn chưa kịp cảm nhận hết cơn quặn đau sau khi ca sinh nở kết thúc. Bé con của mẹ với cái môi chúm chím, Ánh mắt ngơ ngác và con đã cất tiếng khóc chào đời. Mẹ chăm bẵm con, dành cả tình yêu thương của mẹ cho con lo cho con từng bữa ăn giấc ngủ. Cũng lần đầu tiên trên cuộc đời mẹ cảm nhận được nỗi đau tận đáy lòng khi mỗi lần con nóng sốt, chỉ một cái răng nhú lên cũng làm con hừng hực… Rồi con biết ăn bột, biết ăn cháo, biết ăn cơm nát…
Qủa thật thời gian trôi nhanh quá, con mẹ mới ngày nào oa oa với tiếng khóc chào đời giờ con đã gần lên hai, đã biết được nhiều thứ, đã đi và chạy rất giỏi. Hạnh phúc thật đơn giản khi một ngày nọ mẹ đang loay hoay làm đồ ăn thì con vồ lấy chân mẹ thốt lên “a mẹ, a mẹ…” Mẹ đã buông những thứ cầm trên tay mà vội ôm lấy con, tự dưng nước mắt rơi,”rơi”vì mẹ quá hạnh phúc”rơi”vì mẹ cảm thấy quá thiêng liêng quá kỳ diệu. Bé con của mẹ giờ đã biết nói, tuy chỉ là bặp bẹ nhưng với mẹ đó là  cả niềm vui dâng trào. Giờ này mẹ ngồi đây viết ra những dòng kỷ niệm này thì con đã và đang ngoan hiền trong giấc ngủ say nồng, mẹ nhìn con và cảm nhận được sự bình yên hạnh phúc, Mẹ tin chắc rằng phía xa con đường kia sẽ còn nắm trông gai và khổ nhọc nhưng cũng sẽ còn nhiều hơn nữa sự bất ngờ mà con mang đến cho mẹ. Mẹ sẽ lại trông chờ những bất ngờ ấy của con và lấy đó làm động lực vượt qua mọi trông gai, khó nhọc.MẸ YÊU CON RẤT NHIỀU!

TEP2-1

 

 

Chủ đề liên quan

Bạn có chủ đề muốn thảo luận?
Thêm chủ đề
Quản lý chủ đề
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 16952 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 14726 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 12670 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 12088 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 10780 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT