Chủ đề: CON CHỈ CƯỜI KHI THẤY MẸ ĐẾN

CON YÊU CỦA MẸ   Là mẹ có hai đứa con nhỏ, Bố Mẹ làm cách nhau xa về khoảng cách địa lý, nên việc chăm sóc con nhiều lúc có...

CON YÊU CỦA MẸ
 
Là mẹ có hai đứa con nhỏ, Bố Mẹ làm cách nhau xa về khoảng cách địa lý, nên việc chăm sóc con nhiều lúc có phần khó khăn, Mẹ lại sinh con quá dày nên hai anh em cứ như sinh đôi vậy, nhìn anh Min mà Mẹ thấy thương và nhớ vì chỉ được ở với Bố mẹ có ngày thứ 6, thứ 7.
Hai anh em không được ở gần nhau vì con phải theo mẹ xuống thị trấn học, Mẹ chỉ kham nổi một đứa mà con thì nhỏ hơn, Thương anh con nhưng mẹ biết làm gì được. Ngày con tròn 6 tháng là hai anh em phải xa nhau, con được Bác Tâm mẹ thuê chăm sóc ẵm bồng lúc con còn nhỏ bé cứ tưởng vậy là mẹ yên tâm rồi vì tìm được người chăm con tốt, không nhờ chỉ vài tháng Bác bị bệnh nặng phải đi nhập viện, thương Bác một nhưng Mẹ thương con nhiều hơn vì lại một lần nữa mẹ lại phải tha con đi xa về gửi nội vài tháng, thuê người vài tháng, con của mẹ còn nhỏ mà cứ phải tha đi tha về như con mèo con mà thương, nay con ở đây mai con ở kia, mọi người cứ nghĩ và khen con ngoan, nhưng mẹ biết con vì phải đi nhiều môi trường khác nhau nhiều nên con đã quen dần mà không lạ lẫm khi thay đổi môi trường hay ngủ nhà người lạ. Trẻ con cứ ốm cứ đau là điều không tránh khỏi, mùa đông thì ho, sổ mũi, mùa hè thì rối loạn tiêu hóa và bệnh ngoài da, lúc nào cũng thuốc bên mình nên con mẹ gầy so với tuổi, nhưng rồi mẹ vẫn phải xin cho con đi học, dẫu biết con mẹ rất ngoan nhưng là trẻ con làm sao tránh khỏi nước mắt rơi khi con bước vào lớp, Nghe con khóc mẹ thấy nhói lòng, bước đi không dám ngoảnh nhìn lại con ngồi trong lớp, đến bây giờ dù đã gần hết năm học nhưng con vẫn chưa quen hết với bạn bè trong lớp vì những lúc con ốm xin nghỉ hay anh Min bị bỏng mẹ phải đưa con về nhà thời gian rồi lại xuống trường tiếp tục học lại con mẹ như chú Nai tơ ngơ ngác tìm một góc trống của lớp ngồi im lặng, Mẹ thấy thương con vô cùng.
 

 
 

 
 
 
Mẹ biết trường con học cô rất rất quan tâm lo lắng cho học sinh nhưng vẫn thấy thương và đặt dấu hỏi trong lòng mỗi lúc con ngủ trưa thì thế nào nhỉ, vì không có Bố mẹ ôm con, dỗ dành cho con giấc ngủ. Mỗi ngày thứ 7, chủ nhật cả nhà quây quần thật đáng quý nhưng cũng thật buồn vì cứ chiều chủ nhật là mẹ và con lại ôm nhau đi xuống nhà trọ. Có lẽ con quá quen nên không vui khi trên đường đi mẹ thấy con rất buồn không giống hình ảnh con vui khi được đi chơi cùng anh và bố, cứ đặt chân xuống phòng là con lại khóc đòi “Mẹ đi về anh min”, về Bà, về Ông nội, Về Bố. Con trai bé bỏng của Mẹ. Mẹ yêu và thương con rất nhiều./.
 
 

Chủ đề liên quan

Bạn có chủ đề muốn thảo luận?
Thêm chủ đề
Quản lý chủ đề
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 25427 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 22089 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 19005 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 18132 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 16168 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT