Sự phát triển
của bé

YÊU THƯƠNG CỦA MẸ!

Thời gian đã giúp con mẹ lớn lên. Đôi má màu đỏ đã chuyển sang trắng hồng, đôi mắt đã có nhiều biểu cảm, cái miệng...

Thời gian đã giúp con mẹ lớn lên. Đôi má màu đỏ đã chuyển sang trắng hồng, đôi mắt đã có nhiều biểu cảm, cái miệng đã biết nói lời yêu ghét và đôi chân đã chạy rất nhanh réo mẹ đuổi theo. Muốn nói với con rằng, đừng chạy quá nhanh, con đường phía trước dài và chông chênh lắm. Có lẽ mẹ cũng phải học cách đi chậm lại, để được nắm tay con bước đi, để được bên con nhiều hơn nữa

Có một nhà đạo diễn nổi tiếng vì những phát ngôn gây sốt từng nói rằng : “ Khi bạn chấp nhận làm mẹ đơn thân, bạn phải thật sự vững vàng về tài chính và có một tinh thần thép . Bạn đừng thấy người ta khoe những bức ảnh mẹ đơn thân trên mạng mà nghĩ rằng : Hóa ra, không có đàn ông, người  ta vẫn sống, thậm chí là sống tốt. Bạn không biết đằng sau những tấm ảnh lung linh kia sẽ được đánh đổi bằng bao nhiêu giọt nước mắt mà chỉ riêng họ nhìn thấy…” .
Tôi tin lời ông đạo diễn đó nói vì tôi nghĩ ông ta hiểu biết nhưng tôi vẫn quyết định nuôi con một mình sau những đắng cay mà cuộc đời tàn nhẫn đã vùi dập tôi. Hai mươi tuổi- tôi chưa biết bơi thì đã chết đuối mất rồi.
Khi tôi tỉnh táo, tôi nhận ra mình chẳng có gì về tài chính nhưng tôi có cái thứ 2 mà người ta nói : Đó chính là tinh thần thép. Tôi đã sinh con trong trăm đắng ngàn cay và cả những nụ cười thấm đầy nước mắt. Những giọt nước mắt cay đắng của ngày  mới ngoài 20 tuổi.
Tôi nuôi con một mình. Khi sinh bé rất may có bố mẹ tôi lo lắng nên cũng đỡ được phần nào. Đến ngày dự sinh, tôi đau bụng và đi lên viện, thật may con tôi chào đời một cách vuông tròn mặc dù bé hơi nhẹ kí…

Lần đầu được làm mẹ, tôi bỡ ngỡ vô cùng, vì sau khi sinh còn đau đớn về mặt thể xác nhưng tôi vẫn cố gắng cho con được bú những giọt sữa đầu tiên trong đời. Trong tưởng tượng của tôi nghĩ trẻ sơ sinh đều mạnh mẽ nhưng thực tế thì nhiều trẻ có cơ thể nhỏ bé và ướt át khi vừa chào đời.
Những ngày đầu sữa về rất ít nhưng tôi vẫn cố gắng ăn những thức ăn có thể gọi sữa về, cố gắng ăn để con có sữa bú là động lực duy nhất giúp tôi có thể ăn những món ăn mà tôi chưa bao giờ dám động đến trước khi sinh con.
Giá mà hành trình nuôi con cứ êm đềm trôi qua như vậy thì sẽ chẳng có gì là khó khăn, nhưng trẻ con mà nay ốm mai đau là chuyện như cơm bữa. Tôi nhớ hồi đó, con tôi mới được 1 tháng, bé ăn vào là nôn trớ, tôi stress vô cùng, thương con lắm. Nhìn con ăn bao nhiêu lại nôn hết bấy nhiêu thật xót xa. Tôi đưa con đi khám thì được bác sĩ chẩn đoán là con bị viêm phế quản. Cổ họng có đờm nên con hay nôn . Vì tình trạng khá nặng kèm sốt nên con phải nhập viện điều trị, nhìn hình hài non nớt bé bỏng của con tôi phải chịu nhiều đau đớn khi phải chịu những mũi tiêm. Tôi nghẹn ngào nước mắt…
Khi con được 6 tháng, tôi đã phải đi làm để kiếm tiền . Không được bú sữa mẹ thường xuyên, con trai tôi hay ốm vặt. Bé gầy còm, không chịu ăn và rơi vào trạng thái suy dinh dưỡng. Trong khi bạn bè cùng trang lứa lướt Shoping thì tôi lại mò vào các trang hội mẹ bỉm sữa để  học hỏi cách nuôi dạy con. Ám ảnh nhất đối với tôi đó là việc bé lười ăn. Tôi tích lũy hàng tá kinh nghiệm về cách chống biếng ăn cho trẻ: Hết cốm vi sinh, men tiêu hóa, đông tây y kết hợp mong sao con khỏe mạnh ăn ngoan từng ngày.
Bây giờ, con tôi đã 4 tuổi, con đã lớn và khỏe mạnh thật nhiều. Tất cả bao hi sinh và những kinh nghiệm tôi học hỏi được để chăm con đều là những bài học quý giá giúp tôi và con vững bước trong cuộc đời.

 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT