Sự phát triển
của bé

Xuân năm cũ

Nhưng mẹ biết, mùa xuân năm nay mẹ có con, con trai ạ. Hạnh phúc. Mẹ biết, mùa xuân mẹ không cô đơn.

Nhanh nhỉ, vậy là đã 3 mùa xuân mẹ về làm dâu nhà bố con. Đã 3 mùa xuân mẹ chứng kiến những ngày xuân nhộn nhịp của làng nghề trồng đào. Đã 3 mùa xuân, tiếng xe cộ ầm ì cả đêm khiến mẹ đã quen dần và giờ mẹ có thể vẫn ngủ ngon mặc tiếng xe ngoài kia cứ gào rú ầm ầm. Mùa xuân của dường lầy lội. Mua xuân của những chiếc xe tải từ trọng tải lớn, trọng tải nhỏ. Mùa xuân của những cây đào bị bó gọn, đánh gốc để chuẩn bị mang xuân về trên mọi vùng quê. Mùa xuân của những cành đào rừng dựng đầy vỉa hè, chờ người đến rước. Mùa của sự bận bịu. Mùa của những lo lắng hay vui mừng sau vụ đào thắng lợi hay thua thiệt… Mùa của bao cảm xúc hiện hình.
Mùa xuân đầu tiên mẹ về nơi này, nhà ông bà nội con vẫn còn là ngôi nhà cũ. Bố mẹ được ở một phòng, gọi là phòng nhưng nó là buồng bé xíu khoảng 15 m2. Văn hóa miền Bắc nhà vậy, thế nên, bố mẹ cho dù có cãi nhau cũng phải nhỏ nhẹ, tránh để ông bà biết được. Vài lần mặt nặng mày nhẹ với nhau, cũng ở căn phòng ấy. Và con cũng hình hài từ căn phòng ấy, con trai ạ. Giờ căn phòng ấy là đường. Con đường Tân Phong to đẹp nối giữa đường 55 với cầu Tân Đệ đi Thái Bình.

Mùa xuân đầu tiên, mẹ về làm dâu, nửa đêm, tiếng xe cộ vẫn nổ máy, cả một đêm tiếng xe cứ đi cứ lại. Giấc ngủ mẹ chập chờn. 5h sáng, tiếng xe bắt đầu đều hơn, nhiều hơn, mẹ tỉnh giấc – chuyện chưa từng có trước đây, khi mẹ chưa về nhà ông nội con. Mẹ luôn là người, ngủ không cần biết giờ giấc, không quan tâm tiếng ồn, thế mà giờ đây, về căn nhà mới, gọi người mới lạ bằng bố mẹ, nằm cạnh một người không phải là anh chị em, tự dưng, tiếng xe ồn ào ấy mới thừa thời cơ khiến mẹ mất ngủ. Lạ lạ. Bỡ ngỡ. Hoang mang. Nhớ nhà. Đó là tất cả những gì mẹ cảm nhận được ở mùa xuân năm ấy.
Rồi dần dần, tiếng xe ấy thành quen. Tiếng còi chói tai ấy, tiếng máy nổ ấy không đủ làm mẹ thức giấc. Mẹ mê mải với bài vở, với những căng thẳng của công việc tới tận gần sáng. Rồi mẹ chợp mắt. Loáng cái, khi mở mắt ra, đồng hồ trong phòng mẹ chỉ 8 giờ. Vui duyên mới không quên nhiệm vụ. Để đến khi mẹ đi ngủ thì bố đã ngủ một giấc thật say rồi. Thói quen khi có người nằm bên cạnh cũng dần hình thành. Không lạ lẫm. Không tỉnh giấc. Những vẫn hoang mang. Mẹ như người mù dò dẫm khi sống ở gia đình bố con. Cẩn trọng từng tí một để không phải hớ, không gặp lỗi trong môi trường mới. Nhưng mẹ vẫn là mẹ, thích ngủ lúc nào và thích ngủ đến bao giờ. Mẹ vẫn là mẹ khi thích gì ăn nấy, nghĩ gì nói nấy, cảm xúc thế nào bộc bạch nấy. Mẹ giữ được cái tôi của mình. Mẹ thể hiện được cá tính của mẹ. Với mẹ không có hạnh phúc nào bằng những điều ấy. Mẹ  phải là chính mình con trai ạ. Những tháng, năm qua đi, một vài điều tiếng cũng có nhưng mẹ lơ đi để sống, để cười, để vui vẻ, khi bố con không có nhà. Mẹ tự tìm niềm vui cho bản thân những lúc vắng bố. Mẹ vẫn là mẹ. Nhưng những mùa xuân đầu, bố ở bên mẹ. Cùng mẹ đi chúc tết hai bên gia đình họ hàng. Bố cùng nắm tay mẹ đi chơi, đi tận hưởng không khí xuân.
Mùa xuân năm nay, mẹ đã không còn lạ tiếng còi xe ồn ã. Mẹ đã không còn háo hức những vườn đào, những cành đào rừng buộc ở vỉa hè. Đào, quất cũng chỉ là thứ yếu, không còn quá mới mẻ với mẹ nữa. Mẹ cũng đã đỡ hoang mang khi ở nhà bố con. Mẹ đã dần quen. Mẹ đã có con. Bố để mẹ con mình ăn Tết ở nhà. Bố ăn Tết xa nhà hẳn nửa vòng trái đất. Bố ăn Tết khi đang lênh đênh trên biển. Mùa xuân năm nay, mẹ không được ngủ theo ý thích, chỉ cần con dậy, mẹ dù cho có buồn ngủ cỡ nào cũng phải dậy theo con. Dù cho mẹ đói nhưng không có ai trông con mẹ cũng chỉ chịu bụng cồn cào mà cười tươi với con như địa chủ được mùa. Con là con. Nhưng con có sức hút vô cùng lớn. Mẹ làm gì cũng phải để ý con đấy. Con thấy chưa. Mùa xuân năm nay, mẹ không còn hoang mang nữa. Nhưng từ giờ, số lần mẹ bực mình và ức chế sẽ thành thói quen và có lẽ sẽ tăng lên. Và mẹ chờ, mẹ chờ đến mùa xuân vài năm nữa, mẹ con mình sẽ được tự do trong chính ngôi nhà của mình. Để mẹ không còn hoang mang. Để mẹ tự do làm gì mẹ thích.
Mùa xuân lại về rồi con trai ạ. Mẹ không biết mùa xuân năm nay sẽ thế nào.
Nhưng mẹ biết, mùa xuân năm nay mẹ có con, con trai ạ. Hạnh phúc. Mẹ biết, mùa xuân mẹ không cô đơn.
Mẹ yêu con.
Bố yêu con.
Mình cùng yêu nhau mãi nhé.

 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 25427 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 22089 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 19005 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 18132 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 16168 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT