Sự phát triển
của bé

Viết cho người

Chẳng viết cho con, chẳng viết cho ai, chỉ mong anh hiểu thôi anh à

Những mong manh cuộc sống dể làm trôi đi cảm xúc của con người.
Cái cây… phải, cái cây đôi khi cũng phải cần tưới, cần phân, cần ánh sáng để nó phát triển. Không ai mà trồng rồi tự nhiên nó phát triển cả
Tình cảm vợ chồng cũng vậy. Đúng là khi đã là vợ chồng thì không còn những quan tâm nhỏ nhặt, không còn những ngày ôm điện thoại gọi hay nhắn tin cho nhau. Sống trách nhiệm hơn, lo toan hơn vì còn 2 gia đình lớn 2 bên nữa.
Làm gì có khái niệm chỉ 1 phía. Trong khi lo toan thì 1 phía còn thừa hưởng lại phía còn lại. Viên kẹo bẻ đôi vẫn tốt hơn là 1 bên có cả viên còn 1 bên cái vỏ cũng không còn chứ.
Những rắc rối cứ nãy sinh dần dần, từ ít đến nhiều. Và rồi chỉ 1 sợi chỉ khoảng cách thôi cũng làm xa dần mọi thứ. Từ những cãi cọ ban đầu không có cách giải quyết. Một khi sự im lặng là giải pháp thì ngôi nhà đó sẽ không thể gọi là ngôi nhà được. Một ngôi nhà không có sự sẽ chia, một ngôi nhà chỉ lặng lẽ đi và về…
Em sợ thiệt những thứ đó anh ạ. Em cố tìm mọi cách cho không khí của gia đình mình dể chịu hơn 1 xíu. Em muốn ngoài 8h làm việc mệt mõi, em về sà vào ôm hôn mùi mồ hôi của con, đút cho con từng muỗng cháo, rồi dạy con bi bô chứ không phải như thế này.
Về đến nhà nhào vô nấu cháo, tắm rửa cho con. Xong đâu đó rồi phải lo việc nhà, xong xuôi hết đến 8h mới được ôm con thì lại đến giờ con đi ngủ. Nếu em không làm thì dùng dằng, rồi thì lời ra tiếng vào.
Anh mệt mỏi không anh
Anh thương em không anh
Anh có nghỉ đến em là vợ anh không anh.
Hơn ai hết anh thừa hiểu ở nhà, em là 1 cô tiểu thư như thế nào dù gia đình em cũng chả giàu có gì. Anh có biết rằng dù em đã có chồng nhưng em đánh rơi cái ly, má em lập tức đứng dậy kêu em ngồi im để má dọn, chứ không bị miểng đâm.
Anh quên rồi sao ngày xưa anh từng nói để anh bù đắp thiệt thòi cho em
Hay anh vẫn chưa nhớ lại anh từng nói, em thiệt thòi nhiều lắm rồi anh không muốn em thế nữa. Anh muốn em lúc nào cũng cười dù cuộc sống của mình chưa được ổn định như ai.
Em cũng vậy. Hay em chưa làm tròn phận 1 người vợ. Hay em chỉ biết nghĩ đến anh và con để rồi cảm xúc của em thế nào anh không quan tâm. Trách nhiệm của em bây giờ là lo cho anh, cho con và lo cho gia đình lớn của anh.
Em thế đấy anh ạ. Và em cũng chưa biết phải như thế nào nữa.
Hay những gì gia đình anh đối với em. Những rắc rối mẹ anh gây ra cho em, với anh đó là chuyện thường ngày. Uh thì mẹ sinh anh ra và nuôi anh lớn nên giờ anh phải lo cho mẹ, sợ mẹ buồn, cũng đúng. Còn em, em từ đâu chui ra hả anh, em tự lớn lên như vầy để đi theo anh hả anh. Cha mẹ em không cực khổ nuôi em hả anh.
Vợ chồng mình, bao lâu rồi chưa nói chuyện tâm sự, bao lâu rồi chưa gần nhau. Anh có nhớ không anh?
Em mệt mỏi, sống như vầy em sợ mình sẽ lảnh cảm mất anh ạ. Em sợ 1 ngày nào đó em không còn nhận ra em nữa

No tags for this post.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10333 trả lời
    tích lũy được 14740 điểm
    1
  • Ngọc Hồng
    • 614 chủ đề | 
    • 3688 trả lời
    tích lũy được 10470 điểm
    2
  • Mẹ Kem
    • 622 chủ đề | 
    • 7417 trả lời
    tích lũy được 9828 điểm
    3
  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32074 trả lời
    tích lũy được 8534 điểm
    4
  • Mẹ xí muội
    • 487 chủ đề | 
    • 7039 trả lời
    tích lũy được 7056 điểm
    5
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT