Sự phát triển
của bé

VIẾT CHO NGÀY BUỒN

Một ngày buồn của tháng 12, mẹ con mình cùng cố gắng nhé.

Chào con, Gấu của mẹ!
Mẹ viết những dòng này cho con khi mẹ cảm thấy quá buồn chán với những gì diễn ra hằng ngày với mẹ. Có con phải là điều vô cùng hạnh phúc của ba mẹ, con là tất cả là động lực để mẹ vượt qua và cũng là điều thần kì khiến mẹ phải thay đổi và quyết định lại cuộc đời của mẹ. 
Mẹ vốn là một nhân viên văn phòng trong một công ty may mặc, mẹ làm về Kế hoạch sản xuất. Nên mẹ có khi phải đi thật nhiều, bưng bê thật nhiều, khuân vác thật nhiều. Trước khi có con, dù công việc mệt mỏi đến đâu nhưng bộ phận của mẹ cũng có những con người tuyệt vời và mẹ đã từng nghỉ phải gắn bó với nơi này. Nơi khiến mẹ có những niềm vui mà mỗi ngày dù mẹ có mệt mỏi tới đâu, mẹ cũng có thể cố gắng đi qua. Rồi thời gian thoi đưa, con biết không? Thời gian vốn là thứ chúng ta không thể níu giữ, không thể thay đổi và cũng là thứ không thể nào con có thể mua được. Cây có xanh rồi cũng sẽ già, người có tuổi rồi cũng sẽ có người thay thế. Bộ phận mẹ đổi người phụ trách- đó là lúc quyết định tất cả mọi thứ xảy ra. Mọi thứ mà mọi người từng cùng nhau gầy dựng, cùng nhau cố gắng làm nên… tất cả đều bị phá tan trong giây phút đó. Bộ phận mà mẹ từng ở là những con người tốt, lúc nào cũng như anh chị em với nhau, cùng nhau nắm tay vượt qua mọi thứ. Cũng từng là một gia đình nhỏ của mẹ, nơi có U, có chú, có anh và có chị. Từ khi PT mới lên mọi thứ đều vượt qua mọi giới hạn mà mẹ đã kì vọng, có lẽ đó là lỗi do mẹ quá yêu quý BP của mình ở quá khứ. Rồi mọi thứ khiến mẹ quyết định phải có con, có con, con sẽ giúp mẹ vượt qua những khoản thời gian quá mệt mỏi này. Con biết không, khi mẹ có con bọn họ càng coi mẹ không ra gì, thậm chí họ gọi mẹ bằng “con này”, “con kia” (dù nhỏ tuổi hơn mẹ). Có những việc mẹ phải làm mẹ cũng chưa từng dám mở miệng nhờ họ, họ cũng chẳng buồn để giúp mẹ, cho dù mẹ có vác trên tay cả kg vải hay cả thùng phụ liệu, cũng chẳng ai giúp mẹ. PT mẹ bảo, chúng nó còn nhỏ tuổi nên mẹ phải tha thứ, nhưng Gấu nè, mẹ dạy con nhé: ” Con phải cho người khác thấy con được sinh ra trong một gia đình có giáo dục, dù con nhỏ nhưng con vẫn phải lễ phép nhé. Người ta sẽ tha thứ cho con khi con còn bé, nhưng không có nghĩa là con có quyền hỗn hào khi con là một đứa trẻ.”
Mẹ biết khoảng thời gian có thai rất dễ xúc động, và nếu xúc động sẽ ảnh hưởng đến con. Nhưng mỗi ngày mẹ đến nơi làm việc là mẹ ngán ngẩm, ngán ngẩm với những thứ diễn ra và ngán ngẩm với cách họ đối xử với mẹ. Vì có con bên cạnh nên mẹ đã im lặng và chịu đựng, mẹ đợi từng ngày đến ngày gặp mặt con. Và khi có con mẹ đã có quyết định và lựa chọn cho cuộc sống của gia đình mình, mẹ sẽ tìm một nơi khác để cho cuộc sống được bình yên, vì con vì gia đình nhỏ của mẹ.
Mọi thứ chỉ đẹp khi nó là kí ức vô giá, hiện tại chỉ là những mảnh vụn không thể ghép lại được.
Một ngày buồn của tháng 12, mẹ con mình cùng cố gắng nhé. 

 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
  • Sim Med
    • 19 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 90 điểm
    1
  • Đan Ngân
    • 6 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 80 điểm
    2
  • Nhung Nguyễn
    • 7 chủ đề | 
    • 2 trả lời
    tích lũy được 22 điểm
    3
  • Huỳnh Thị Ngọc Anh
    • 116 chủ đề | 
    • 980 trả lời
    tích lũy được 20 điểm
    4
  • Bao Binh
    • 7 chủ đề | 
    • 1 trả lời
    tích lũy được 20 điểm
    5
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT