Sự phát triển
của bé

Viết cho những ngày đã qua: Lần đầu tiên con trai bị bệnh!

Mẹ đã từng nghĩ sẽ cố không nhớ tới những ngày tháng mà cả nhà mình dắt díu nhau lên bệnh viện hồi ấy, bởi mỗi lần nhớ lại là tim mẹ lại run lên, chân tay mẹ bủn rủn, mẹ như chao đảo chẳng thể nào đứng vững được nữa…

1. Những ngày đầu khi con khóc chào đời: Con còn nhớ nữa không nhỉ?Ngày con ra đời, bố mẹ đã hạnh phúc biết bao nhiêu, nghe tiếng khóc oa oa của con, được ôm con trong vòng tay của mình, mẹ cảm nhận được hơi thở, được nhịp đập đầu tiên khi con gia nhập thế giới này. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, khi mà sữa mẹ thì mãi không chịu về dù hai bầu ngực căng tức đau đớn, bà ngoại và bố đã dùng đủ cách để sữa về nhưng sao khó thế. Ngày thứ nhất mẹ vẫn còn nhớ như in cái cảnh bố con bón cho con từng thìa sữa công thức vừa vụng về, vừa run run. Sang ngày thứ 2 bà ngoại đã không chịu được cảnh con khóc nấc lên vì khát sữa nên đã bế con đi xin sữa, lúc đó mẹ thấy mình thật bất lực và vô dụng biết bao, có mỗi cái chuyện sữa cho con ăn mà mẹ cũng không làm được, mẹ thật tệ phải không con. Nhưng ơn trời, nhờ chị y tá bày và trực tiếp mát xa ngực cho mẹ mà chỉ cuối ngày thứ 2 sữa mẹ lạ về ồ ạt cho con, nhìn con chúm chím cái miệng nuốt ừng ực từng ngụm sữa mà mẹ hạnh phúc biết bao. Mẹ, bà và bố như thở phào nhẹ nhõm trước kì tích thứ nhất. Mẹ tự trách mình hồi bầu bì lên mạng cứ đọc vớ vẩn cái gì mà những cải trực tiếp liên quan nhất mẹ lại chưa hề một lần lướt qua. Mãi sau này khi đọc những tài liệu về sữa mẹ, mẹ lại thấy hối hận vì đã không cho con được những giọt sữa non đầu đời, bới theo các tài liệu mà mẹ đọc được thì những giọt sữa non ấy như thần dược. Mẹ đã không làm được cái việc đơn giản mà tất cả các bà mẹ đều làm được cho con mình, mẹ cảm thấy áy náy vô cùng… 2. Cú sốc đầu tiên khi lần đầu làm bố, làm mẹ Tuy nhiên, việc sữa chưa về kịp cho con trai không gì thấm tháp với những gì mà gần 1 tuần sau sinh bố, mẹ, con và bà ngoại trải qua con trai ạ. Có lẽ, vì con nằm trong bụng mẹ 41 tuần và khi sinh con ra, nước ối đã chuyển màu nên ngay sau sinh còn cần được theo dõi và uống thuốc kháng viêm, vì các bác sĩ sợ con bị nhiễm khuẩn từ nước ối. Kết quả kiểm tra đều ổn cả. Duy chỉ có một điều, sang ngày thứ 3, khi bố thay áo quần cho con, bố đã phát hiện ra con có dấu hiệu của bệnh vàng da, ngay lập tức, bố lên báo bác sĩ, con được mang lên để lấy máu xét nghiệm. Mẹ ôm con lên phòng xét nghiệm lấy máu mà chân không thể nào bước nổi, dù sau sinh mẹ thấy mình rất khỏe so với những người xung quanh, mẹ có thể tự làm vệ sinh cho mình mà không cần ai giúp đỡ và có thể chạy phăng phăng khi tới lúc tái khám lại. Mẹ cảm thấy như trời đất sụp đổ bởi lúc đó mẹ chẳng thể biết vàng da là gì nữa. Nghe tiếng con khóc khi bị lấy máu xét nghiệp mà lòng mẹ gan ruột rối bời, mắt mẹ nhòe đi. Dù chưa có kết quả xét nghiệm nhưng ngay sau đó, con được mang lên phòng chiếu đèn dành cho trẻ bị vàng da. Mãi sau này, mẹ mới biết, những  em bé được sinh vào mùa mưa như con dễ mắc bệnh vàng da, đó có thể là vàng da sinh lí hoặc bệnh lí vì thiếu ánh nắng mặt trời nên cơ thể  không thể tổng hợp được vitamin D. Những ngày đầu mẹ đã cảm thấy cực kí mệt mỏi, nhưng những ngày sau đó không nghĩa lí gì so với lúc đầu con ạ. Khi con được mang lên phòng chiếu đèn thì ở đó đã có 1 bạn nằm đấy, nghe nói đã nằm 10 ngày rồi mà vẫn chưa tiến triển gì. Mẹ thật sự run sợ con trai ạ. Mà không sợ sao được khi mà một đứa trẻ sơ sinh cò vài ba ngày tuổi, cơ thể trần truồng, mắt bị bịt kín bằng băng đen, chỉ mặc 1 cái bỉm và băng rốn, rồi nằm trong một cái lồng có 8 bóng đèn chiếu trực tiếp lên cơ thể. Lần đầu tiên nhìn thấy cảnh đó, mẹ thấy trời đất nghiêng ngả, mẹ sợ lắm, mẹ cứ ôm con khư khư trong tay mà không dám bỏ con ra cho cô y tá hướng dẫn đặt vào lồng chiếu đèn, mãi một lúc sau mẹ mới đưa con cho bố rồi bỏ ra ngoài bịt kín mắt không dám nhìn. Nhưng mãi con vẫn không chịu hơp tác, không chịu nằm yên để đeo cái băng đen vào để bảo vệ mắt, con liên tục lấy tay quơ quơ và kéo ra. Làm mãi không được, cô y tá đành hướng dẫn cho bố rồi đi làm việc của cô ấy. Mẹ nhin con mà xót quá, mẹ chỉ cầu trời nắng để con được tắm nắng có lẽ sẽ đớ hơn phải nhìn con trong cảnh tội nghiệp đó, nhưng con sinh ra đang ở giữa trọng điểm của mùa mưa thì lấy đâu ra được chút nắng chứ. Vậy là bố đành phải kiên nhẫn đeo vô tháo ra mấy chục lần cũng không tài nào đẻ con vào cái lồng kính được. Cuối cùng, mẹ đành phải ôm con ngồi ghế cho con bú say rồi từ từ thả con vào lồng, nhưng cứ được 5 phút là con lại lăn lộn, mẹ đành ôm con và quay đèn chiếu trực tiếp vào người luôn. Bây giờ nghĩ lại, mẹ không biết lúc ấy sao mà mẹ giỏi vậy, mới sinh được 2 ngày mà mẹ đã phải ngồi hàng giờ ôm con vậy để chiếu đèn, dù lưng mẹ đau nhức, mỏi cổ, mỏi tay, nhưng mẹ vẫn cố. Bà ngoại thì cứ vào phòng là nước mắt ngắn, nước mắt dài, không thể làm được gì, còn bố thì luýnh quýnh. Cái băng đen che mắt của con cứ bị lôi ra lôi vào mãi con vẫn không chịu, mà nếu để đèn công suất cao vậy chiếu trực tiếp vào mắt thì sẽ hỏng mắt con mất, cho nên chỉ cần con lăn lộn 1 tí là bố mẹ bế ra ngay. Luẩn quẩn hết một ngày mà hầu như không thể nào chiếu đèn được cho con. Đêm, con ngủ say giấc thì bố mẹ lại cho con vào, cả nhà phân chia nhau để canh con, bố 4 tiếng, gì cả 4 tiếng, mẹ thì bà ngoại bắt đi ngủ để có sữa cho con bú, nhưng mà làm sao mẹ ngủ được khi con một mình cô đơn trong cái lồng chụp vậy chứ,nhìn cảnh 1,2 giờ sáng, bố vẫn ngồi bên cạnh canh con mà lòng mẹ quặn thắt, lúc ấy, mẹ thương con, thương bố biết nhường nào…Hai người đàn ông quan trọng của cuôc đời Mẹ. Sau này, con hãy biết yêu thương và trân trọng sự hi sinh mà bố đã dành cho con, con trai nhé! Những ngày sau, cả nhà mình hốc hác trong lo âu, dù con cũng đã đỡ được phần nào, mẹ lo sợ nhất là khi đêm đến, vì khi đêm đến, mẹ sợ cả nhà mệt mà lỡ ngủ quên, mẹ sợ con phải nằm cô đơn trong cái lồng kính đáng ghét ấy… Một tuần ròng ra, cả nhà mình vật vờ trong bệnh viện, ai cũng mệt mỏi, đờ đẫn, nhưng ai cũng cố gắng tỏ ra vui vẻ, thoải mái để trấn an tinh thần Mẹ. Nhưng mẹ biết, con trai mẹ thương mọi người nên cũng đã hợp tác, đỡ quấy hơn, dần dà, làn da con cũng đã trở nên hồng hào, có sức sống. Khi bác sĩ khám lại, thấy có dấu hiệu tiến triển tốt nên đã cho con xuất viện để về nhà tiếp tục theo dõi và tắm nắng. Nghe được tin này, ai cũng mừng chảy nước mắt, như trút được gánh nặng nghìn cân trên vai. Ngày con xuất viện, cả nhà mình như được tái sinh, bà ngoại đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ để đón 2 mẹ con mình về cái tổ chim ấm áp. Người hạnh phúc nhất có lẽ là bố và mẹ, những ngày tháng ấy, mẹ chẳng thể nào quên được. 3.Những ngày con nằm ở Nhi đồng – bố mẹ như chết đi sống lại Khi con được xuất viện, được về nhà, được hít thở không khí trong lành, thoáng đãng nên con đã khỏe dần lên rất nhiều. Con ăn, ngủ đều đặn và chơi rất ngoan. Tháng đầu tiên, con tăng tới 1.8kg, trộm vía, sữa mẹ cũng mát nên con có da có thịt, hồng hào hẳn lên. Trong nhà, ai cũng mừng, cũng vui. Ngày đầy tháng con, bố có mời bạn bè tới chung vui với niềm vui riêng của nhà mình. Con đầy tháng, mẹ khỏe con khỏe nên bà ngoại cũng về quê còn chăm ông ngoại và cậu út, nhường quyền chăm sóc lại cho bà nội. Tưởng chừng như mọi thứ trọn vẹn khi con cứ ăn,chơi rồi ngủ. Nhưng, cuộc đời và tương lai khó mà đoán trước được điều gì sẽ xảy ra. Sau ngày tròn tháng, con bỗng trở nên sụt sịt, ho vài tiếng. Đến bây giờ, mẹ cũng chẳng thể hiểu vì sao con lại bị nhiễm bệnh, dù bà ngoại cực kì kĩ tính, bố thì từ khi có con cực kì sạch sẽ, nói chung, con được chăm sóc rất cẩn thận, vậy mà chẳng hiểu tại sao con lại có thể nhiễm bệnh được. Đó là những  ngày trời  mưa, không khí ẩm ướt, dù mẹ đã rất cẩn  thận mặc quần áo, che chắn, kiêng cữ cho con nhưng con vẫn ho vài tiếng. Theo kinh nghiệm của bà nội, mẹ cho con uống vài giọt nước hẹ hấp cơm, thấy con cũng có phần nào đỡ. Thế nhưng, đến chiều ngày 4.9 bỗng dưng con ho sặc sụa, tím tái liên hồi, mẹ tưởng con bị sặc sữa, nhưng dỗ mãi con vẫn không nín. Trước đó, bố mẹ cũng có tí cãi nhau nên đên đó, bố đi chơi, con mẹ mệt quá, nhờ bà nội bế con để mẹ tranh thủ ngủ tí. Mẹ mệt và thiếp đi lúc nào không biết, tới lúc tình dậy thì thấy con khóc thét liên hồi mà không thể nào dỗ được. Mẹ gọi điện, nhưng mãi 11h đêm bố mới về. Đêm, con không thể nào nhắm mắt ngủ được tí, bố mẹ, bà thay nhau bế, con cũng không thèm bú, lúc đói quá, con bú thì lại nôn hết ra. Mãi đến 2,3h sáng, con vẫn trong tình trạng ấy, thật sự lúc đó mẹ rất sợ, cứ nhìn con oằn người mà ho rồi nôn hết sạch sữa ra là mẹ lại không cầm nổi nước mắt, lúc đó, mẹ chỉ cầu mong mẹ có thể chịu đựng thay con tất cả. Một đứa trẻ sơ sinh 1 tháng 4 ngày mà đã phải chịu đựng khổ sở như vậy, mẹ không tài nào chịu đựng nổi. Ngay lúc đó, mẹ bảo bố gọi xe và cho con nhập viện ngay. Con biết cái cảm giác, 3h sáng ôm con lên xe mà lòng mẹ rồi bời, tay mẹ run cầm cập, chân mẹ không thể nào dứng vững được, xe lao đi giữa cái lạnh của đêm, cái lạnh của những cơn mưa và những giọt nước mắt của mẹ… Con được đưa ngay vào khoa cấp cứu lúc 5h sáng. Lúc ấy, chỉ có vài ba bác sĩ trực đêm. Con nhanh chống được bác sĩ khám và cho thở khí dung ngay lập tức vì con có dấu hiệu khó thở và co lõm lồng ngực – một dáu hiệu cực kì nguy hiểm ở trẻ sơ sinh. Thở xong 3 ông khí dung, con có vẻ dễ chịu hơn nhiều, con chịu bú và chịu ngủ được lúc, chờ các bác sĩ giao ban. Trời sáng, con được chỉ định đi chụp phổi và xét nghiệm máu. Lúc lấy máu, bác sĩ đuổi mẹ ra ngoài, nghe tiếng con khóc thét mà tim mẹ như có ai bóp chặt. Sau những kiểm tra ban đầu, bác sĩ chẩn đoán con bị viêm phê quản bội nhiễm, con vẫn được nằm ở phòng cấp cứ để chờ chuyển về khoa Hô hấp. Bố mẹ cũng yên tâm được phần nào vì mẹ có người bạn làm bác sĩ ở đây. Xế chiều, con được chuyển về khoa Hô hấp, nhưng vì quá đông nên bố xin cho con nằm ở khoa Dịch vụ vì con còn quá nhỏ, có lẽ là nhỏ tuổi nhất phòng bệnh lúc bấy giờ. Một phần, có lẽ được thở khí dung, một phần do trời nắng ấm lên tí nên con có vẻ dễ chịu hơn. Nhưng, đêm đến, con lại làm bố mẹ sợ.10 h đêm, cho con bú, mẹ cảm nhận được con thở rất mệt và gấp, nên liền bảo bố lên báo cho bác sĩ trực. Bs bảo mang con lên phòng cấp cứ, mấy cô y tá kiểm tra, thấy con khó thở và ngạt mũi nên đành cho hút mũi.Khi cô y tá nhét cái ống hút vào mũi cũng là lúc con khóc thét lên, nhưng lạ thay, khi hút mũi xong con lại thở yếu nên phải cho thở oxy. Mà thở oxy với con là cả một cực hình, con liên tục lấy tay giật cái dây thở ra và khóc thét lên đến mẹ cũng không dỗ nổi, nhìn con xót quá,mẹ đành kêu bố ra nói với cô y tá cho con về phòng, đừng bắt con thở oxy nữa. Mẹ bị cô y tá măng cho” đưa về phòng bị suy hô hấp, có vấn đề gì, ai chịu trách nhiệm?”, lúc đó, mẹ mới sực tỉnh, y tá làm viêc, họ có nguyên tắc của họ, nếu cứ xót con như  mình thì làm sao con khỏi bệnh được chứ? Vậy là nguyên đêm đó, ba mẹ con thay nhau vác con trên vai để con thở oxy, tới gần khuya, con mệt ngủ thiếp đi mà không biết gì. Sáng sớm, con lai được cho đi chụp lại phổi. Kết quả là viêm phổi nặng. Trời ơi, con trở bệnh nhanh quá, chỉ qua một đêm mà phổi của con đã đen đi rất nhiều. Bắt đàu, từ ngày hôm đó, con 1 ngày 3 lần thuốc, 8 lần thở khí dung và tiêm 4 lần tiêm,hết vỡ ven tay trái lại vỡ ven tay phải, rồi chân, không lấy được ven nữa lại tiêm bắp.Mỗi lần bế con đi tiêm, mẹ lại động viên con “con trai mẹ can đàm và kiên cường lên con nhé”Có lẽ nỗi đau quá sức chịu đựng của con nên mỗi lần tiêm con chỉ còn rên hư hử lên vài tiếng mà không còn sức để khóc nữa.Còn Mẹ thì  khóc ngất lên ngất xuống không biết bao nhiêu lần… Một ngày, hai ngày, ba ngày, ngày thứ 4 bệnh của con đã tiến triển tốt hơn, bà và bố mẹ mừng lắm, cứ nghĩ chắc sẽ sớm được xuất viện thôi, ai cũng nghĩ vậy mà không ai dám nói với ai. Nhưng, ngày thứ 5, bệnh của con bỗng nhiên nặng lại. Con thở gáp và yếu, lại buộc phải thở oxy. Cả nhà mình hoảng loạn, bố kiên quyết yêu cầu Nhi đồng tỉnh chuyển con lên Nhi đồng 2. Bố kiên quyết quá nên bệnh viện đành chuyển hồ sơ lên tuyến trung ương. Ngồi trên chiếc xe cấp cứu nghe tiếng còi mà nước mắt mẹ cứ chảy dài, tay bố, tay mẹ và tay con nắm chặt nhau, bố không khóc nhưng nhìn vào mắt bố, mẹ đọc được  những gì mà bố đang nghĩ… Những ngày ở Nhi Đồng 2, con đã tương tác thuốc khá tốt, với lại chuyển lên  tuyến TW nên bố mẹ cũng phần nào yên tâm hơn. Những ngày ở đây, bố mẹ đã rút ra được nhiều kinh nghiệm và biết kìm lòng mình hơn. Những hôm 1,2 h sáng bố mẹ lại lục đục mang con đi thở khí dung, rồi tiêm, rồi vật lí trị liệu…Trải qua mọi chuyện, bố mẹ biết bình tĩnh hơn để xử lí vấn đề. Những ngày ở đây cũng dần trôi qua, bệnh của con thuyên chuyển rõ rệt, sau 1 tuần điều tri, con được xuất viện. Ngày con xuất việc, con được 1 tháng 15 ngày, con trai yêu ạ. Con làm cho cả nhà một phen hú vía… 4. Lời kết: Thực lòng, mẹ không có ý định viết dài như thế này, nhưng khi đặt tay lên bàn phím tự nhiện những ngày tháng đó lại ùa về rõ mồn một trước mặt mẹ. Mẹ biết, so với những người mẹ khác, có thể họ phải chịu đựng nhiều hơn mẹ, con của họ phải chịu đựng nhiều hơn con, nhưng những đau đớn của mũi tiêm, của những đợt thuốc có lẽ so với đứa trẻ 5 tuần tuổi như con là quá sức chịu đựng. Dù sao, mọi thứ cũng đã qua rồi con trai nhỉ? Con trai mẹ bây giờ đã sắp sửa chạm ngõ 1 tuổi rồi, con đã khỏe mạnh, khôn lớn và trưởng thành hơn rất nhiều so với chàng trai bé bỏng 5 tuần tuổi của mẹ hồi nào, và con cũng trải qua những đợt ốm vặt, và trải qua mọi thứ bố mẹ đã có kinh nghiệm, bình tĩnh hơn nhiều so với cái hồi đầu tiên còn lóng nga lóng ngóng ấy…Mẹ phải cảm ơn những ngày mưa để mẹ biết trân trọng những ngày nắng, mẹ biết sau những sóng gió,  giông tố, cuộc đời lại trở lại những nhịp đập bình yên, êm ả. Con trai hãy cứ yên tâm dựa vào lòng bố mẹ con nhé, ở đó con sẽ cảm thấy hạnh phúc và bình yên. Mẹ cầu mong con trai mẹ luôn khỏe mạnh, chỉ cần vậy thôi, mẹ đã cảm thấy cuộc sống của mẹ giàu có rồi con trai ạ!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32099 trả lời
    tích lũy được 8460 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 7360 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 6327 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6042 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5375 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT