Sự phát triển
của bé

Viết cho Con

Khi Bố chở Mẹ đến bệnh viện trong lần khám đầu tiên, Mẹ thấy niềm hân hoan hạnh phúc trong ánh mắt của Bố con; đó là cả sự háo hức, nôn nóng và chờ đợi. Bố lần đọc những chẩn đoán đầu tiên trong hồ sơ, dù khi đó Con Trai của Mẹ chỉ là một chấm đen rất nhỏ nằm gọn trong tháng một cái túi thai chỉ dài 4mm… Đó lại là lúc Mẹ biết trân quý một mầm sống…

21/12 – Sáng nay Mẹ đến bác sĩ, về nhà thấy bực bội kinh khủng vì cứ phải nằm truyền dịch suốt 2-3 tiếng đồng hồ – sưng sẩy hết cả mặt mày, nằm lăn qua lăn lại vì sợ con đau hay khó chịu. Dù sao cũng xin lỗi con trai của Mẹ nhiều lắm nhé; bác sĩ bảo Mẹ chỉ nằm nghỉ ngơi cho Con đỡ gò nhưng thật lòng Mẹ chẳng chịu như thế bao giờ được – Mẹ thích giao tiếp, đi đây đó, cười nói vui vẻ suốt cả ngày chứ chẳng phải nằm thụ động cả ngày như thế này đâu, chưa kể còn phải trải qua cảnh này ít nhất 3-4 tuần nữa. Mẹ chỉ cầu mong sao Con Trai Mẹ thương Mẹ mà ngoan ngoãn, bớt gò thôi, để Mẹ tranh thủ đi lại chỗ này chỗ kia, gần nhà thôi cũng được nữa, như vậy Mẹ mới có sức khỏe dẻo dai mà rặn Con ra được chứ…
…Con yêu, từ khi có con, Mẹ biết trân trọng nhiều thứ trong đời…
Tháng tư, Mẹ trân quý những ngày khám phụ khoa ở bệnh viện Hoàn Mỹ, trân quý những giờ phút chờ đợi tới lượt mình khám, rồi khi đươc bác sĩ kê đơn cứ một đợt dùng thuốc kéo dài cả chục ngày… Mẹ đi tổng cộng hai lần để thấy mình nhẹ nhõm khi bác sĩ nói mọi thứ đã ổn định trở lại; rồi Bố và Mẹ về quê thăm hai bên nội ngoại với rất nhiều kỷ niệm thời thơ ấu – đó là những ngày cuối tháng tư dịu mát phảng phất chút mưa phùn còn sót lại của mùa Xuân làm Mẹ thấy rất khoan khoái và dễ chịu… Đó là khi Mẹ thấy trân quý những chuyến đi…
Ngày Bố Mẹ quay lại thành phố, Bố Mẹ có dịp gần nhau trọn vẹn; và rồi Mẹ lại háo hức chờ đợi một chuyến đi khác cùng những người bạn rất thân từ thời đại học mà cho đến sau này khi sinh linh bé bỏng của Con tồn tại trong bụng Mẹ mỗi ngày, Mẹ đã nhận ra Con đã đang hình thành ngay trong chuyến đi đó… Đó là một điều kỳ diệu Con Yêu àh 😡
…Có điều thiêng liêng là Mẹ nhận thấy những khác biệt bên trong cơ thể mình, nói cho Mẹ biết rằng có một phôi thai đang dần thành hình. Khi Bố chở Mẹ đến bệnh viện trong lần khám đầu tiên, Mẹ thấy niềm hân hoan hạnh phúc trong ánh mắt của Bố con; đó là cả sự háo hức, nôn nóng và chờ đợi. Bố lần đọc những chẩn đoán đầu tiên trong hồ sơ, dù khi đó ConTrai của Mẹ chỉ là một chấm đen rất nhỏ nằm gọn trong  tháng một cái túi thai chỉ dài 4mm… Đó lại là lúc Mẹ biết trân quý một mầm sống…
Thời gian trước đó Mẹ dậy rất sớm vào ba ngày trong tuần để đến lớp học yoga, học được chừng bốn tháng thì Mẹ biết mình mang thai Con, và Mẹ vẫn duy trì tập yoga đều đặn mỗi sáng. Trong lúc tập đầu óc Mẹ chẳng ngừng nghĩ đến Con… Rồi Mẹ lại có thêm một thói quen mới – mở nhạc hòa tấu và nhạc thiếu nhi cho Con nghe mỗi lúc tập, Bố và Mẹ còn trò chuyện ríu rít với nhau trong lúc Bố tắm, về Con và cuộc sống sau này khi Con ra đời… Đó là một niềm hạnh phúc rất khó diễn đạt bằng lời sau trọn một năm Bố Mẹ chung sống cùng một mái nhà!
Những tháng ngày đầu tiên của thai kỳ, Mẹ vừa đi làm vừa đến lớp học đại học và dần dà phaỉ tập cách làm quen với những cơn ốm nghén thật khó chịu… Mẹ bỗng dưng trở lại một đứa trẻ con những hôm chạy xe về nhà sau 8h30, tủi thân khóc  cả đường đi vì cảm giác khó chịu cứ dâng lên trong miệng, về nhà đói bụng cồn cào mà chẳng ăn được cơm lại gọi điện cho Bố mua bánh mì và bánh đa (vì chúng khô và dễ nuốt lại không bị trào ra) rồi khóc  gào lên vì thấy Bố lại chẳng mua được cho Mẹ hai thứ ấy… Chưa kể ăn gì vào cũng chẳng thấy ngon nên vài tháng đầu cứ toàn ăn mì tôm nấu với rau, đôi khi có thêm mấy miếng thịt và quả trứng. Vậy mới thấy cái gì bước đầu tiên cũng khiến người ta bối rối!
…34 tuần trôi qua mang theo 16 tuần chẳng hề dễ chịu, nhưng nó cho Mẹ thấy cái giá trị to lớn khi cảm nhận Con tồn tại trên cõi đời, đi qua những tháng ngày yêu thương nồng đượm của một cặp vợ chồng trẻ đã trải qua hai năm yêu nhau và bắt đầu một chặng đường đầy mới mẻ – cùng với Con.
…Mẹ đang trong những ngày mong ngóng Con chào đời, những cú đạp của Con cũng đủ khiến Mẹ bồi hồi, trước mắt Mẹ hiện ra cảnh tượng được Bố siết tay trong phòng chờ sinh với ánh mắt đầy tin cậy, rằng Mẹ sẽ vượt cạn một cách dũng cảm và ngoạn mục nhất, để Bố được nhìn thấy Con Trai, cảm nhận niềm hạnh phúc vỡ òa sau chín tháng trời đằng đẵng.
25/12/2015
Noel, vài ngày dịu mát đã qua đi nhường chỗ cho cái nóng hanh khô có phần khó chịu, Mẹ và Con đón Bà Ngoại qua thăm và ở chơi vài ngày; Bà về để lại cho Mẹ cảm giác trống trải và có phần buồn chán –  chán vì phải quay lại cảnh lủi thủi một mình đi qua đi lại giữa hai gian nhà, vì nhìn chung quanh nguời hối hả đi làm, ra chợ… Ngày tháng trôi qua như cứ dài, và lâu la!
Tâm trạng lúc này đan xen lẫn lộn, thêm một tuần là Mẹ mừng cho Con Yêu của Mẹ vẫn bình an trong bụng, ngày ngày vẫn nhận đầy đủ nguồn dưỡng chất; lại là một tuần Mẹ cảm nhận mình nhớ – nhớ công việc, đồng nghiệp, học trò, thèm cảm giác của một người quản lý… Đối với Mẹ, những điều đó ý nghĩa biết bao!
16/01/2015 – 38 tuần và một ngày đầy nước mắt
Nước mắt là khi người Mẹ nằm chịu đựng những cơn đau đến lần lượt, đồng hồ sát trên đầu cứ vô tình lướt từng phút, từng giây. Nước mắt thấm vào trong khi nghe từng nhịp đập của trái tim Con, cứ 10 phút lại rớt một nhịp. Bác sĩ, nữ hộ sinh đi ra đi vào, họ xầm xì, có lúc họ cười nhạt vì có một bà mẹ trẻ trở dạ lâu quá, họ hỏi gây tê màng cứng mãi mà người sản phụ vẫn lắc đầu dù mặt nhăn nhó. 10 tiếng trôi qua, Mẹ căng mắt nhìn vào tấm cửa thủy tinh đã cũ và mờ nhạt – Cô nữ hộ sinh hô ‘thấy đầu rồi, tiếp tục rặn đi, cố lên!’ rồi Mẹ chỉ kịp nhìn thấy hình hài đỏ hỏn của Con, rồi bụng Mẹ bỗng dưng xẹp xuống rất nhanh. Mẹ quên cơn đau, nước mắt lúc này dành cho niềm hạnh phúc, Mẹ hướng mắt về phía nhóm người đang lau lau, dọn dọn, rồi nào là cân, cắt rốn. Giây phút chờ đợi nhất là khi Con nằm đấy – trên tấm ngực trần của Mẹ, Mẹ tự hào biết bao khi cùng một Cô nữ hộ sinh chứng kiến những giọt sưã non đầu tiên mà những ngày qua Mẹ đã cố gắng vắt tay để kích thích sữa về kịp cho Con bú những giây phút đầu tiên chào đời. Thời khắc ấy, Mẹ chỉ muốn gặp người đàn ông của đời mình ngay, để nói rằng ‘Anh đợi em có lâu không?  Anh nhìn mặt Con nè!’ rồi cứ thế nước mắt Mẹ lại trào ra, Mẹ hạnh phúc nhất đời Con Trai ạh!
…Vậy là, thế gian thêm một người làm Mẹ! Và Con ơi, Con đã có Mẹ trên đời!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Thanh ngoan
    • 150 chủ đề | 
    • 1968 trả lời
    tích lũy được 48 điểm
    1
  • mẹ xí muội
    • 329 chủ đề | 
    • 4551 trả lời
    tích lũy được 34 điểm
    2
  • Lan Nguyễn
    • 338 chủ đề | 
    • 7854 trả lời
    tích lũy được 33 điểm
    3
  • linh đan
    • 0 chủ đề | 
    • 246 trả lời
    tích lũy được 26 điểm
    4
  • ĐỖ Minh Anh
    • 0 chủ đề | 
    • 204 trả lời
    tích lũy được 25 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT