Sự phát triển
của bé

TỦI THÂN VƯỢT CẠN MỒ CÔI MỘT MÌNH

Kể lại trải nghiệm vừa... kinh dị vừa nhớ đời khi vào viện sinh con. Niềm hạnh phúc thì ngập tràn không tả nỗi, khi đón bé yêu vào lòng sau 9 tháng 10 ngày.

Những ngày gần sinh là những ngày nôn nóng kinh khủng, vừa háo hức vừa lo lắng, nằm ngửa ngủ thì thở không nổi mà nằm nghiêng thì đau lưng, thành ra đêm cứ dài ra nên nỗi chờ đợi càng vời vợi. Dự sinh ngày 19/03 nhưng không biết có chính xác không vì chu kỳ không đều, lòng cứ mong con ra sớm để nựng cho sướng

Lướt net, dạo marrybaby.vn, thấy các mẹ cùng ngày dự sinh với mình đã lần lượt khăn gói quả mướp vào viện, má càng nôn hơn. Theo kinh nghiệm các mẹ ấy truyền cho, ngày nào má cũng hăng hái đi bộ để con dễ ra, mà hình như không có kết quả gì hết, bé My vốn là chúa đeo bám bụng má mà. Đọc kinh nghiệm của mấy mẹ đi trước, thai mà quá ngày cũng không tốt vì có thể cạn ối và nhiều biến chứng khác nên má càng nôn sinh My cho sớm. Má áp dụng đủ cách để giục sinh: đi bộ, dancing, ngồi nhún trên banh, thậm chí ăn gỏi đu đủ non luôn… Vậy mà cả tuần cũng không thấy dấu hiệu sắp sinh gì hết…

Ngày… tháng… năm

Chiều qua thấy có máu báo, má lật đật tới BS Khoa thì BS phán đã mở 1 phân, nhưng bác dặn cứ nằm ở nhà, chừng nào cơn gò dồn dập từng phút hãy nhập viện. Cha My là chúa hay lo nên tối đó cương quyết dọn đồ, tống tiễn má xuống nằm ở nhà ông ngoại Năm để chờ nhập viện, vì từ nhà ngoại Năm tới viện mất chừng 3ph. Tối đó, má lần đầu hiểu được đẻ đau là gì, cơn gò xuất hiện mỗi lúc một nhiều, đau quặn ruột, cái đau khó giải thích bằng lời.

Sáng nay vào viện làm thủ tục, má tự nhủ đẻ chẳng có gì để sợ, má vốn là đứa giỏi chịu đau mà, té xe, u đầu, vá tay vá chân mà má còn chịu được mà, nghĩ vậy nên má tự tin thấy ghê luôn, rủ bà ngoại đi ăn dimsum, tận hưởng cho đã trước khi lên đường vượt cạn. Thậm chí, vào cổng bệnh viện rồi mà má vẫn “ra vẻ” can trường lắm, đi lại thăm thú tùm lum. Tới khi đăng ký xong, BS khám thử thì hỡi ôi, huyêt áp má cao quá chừng: 16/10 luôn. BS bảo Tiền sản giật rồi, nhập viện luôn để kiểm tra. BS chích cho má một ống thuốc to thù lù như ống chích heo của dì Tư, thuốc chảy tới đâu là người má nóng ran như lửa lan tới đó. Má bắt đầu thấy sợ…

Ngày 16/03 là ngày tốt hay sao mà ai cũng rủ nhau đi đẻ, BV quá tải. Má được Hộ lý đẩy lên phòng Chờ sinh Dịch vụ (nghĩa là đã ngon lành hơn phòng sinh thường rồi đó). Khiếp! Phòng Chờ sinh gì mà như… trại heo (em xin lỗi BV Từ Dũ), sản phụ nằm rên rỉ khắp nơi với bao nhiêu là dây nhợ, túi nước, máy theo dõi tim thai… “Nhờ” triệu chứng Tiền sản giật mà má được xếp vào khu Bệnh lý, nỗi hãi hùng bắt đầu từ đây…

Cơn gò tử cung là cơn đau kinh khiếp mà phần đông thai phụ phải gánh chịu (nghe đồn ngoại My không đau đớn gì hết, hèn gì đẻ 1 lèo sáu đứa con), má gồng người chịu sau khi đã áp dụng hàng lô biện pháp Kegel, thở sâu như tài liệu Tiền sản dạy. Mùi BV đã sợ, khu Bệnh lý của má toàn nhận vào các mẹ rên to làm má cả đêm không ngủ nỗi. Có những mẹ mới 20, hai mấy tuổi, chờ tử cung mở vài phân nữa là đi đẻ, cứ nắm chặt thanh giường la “Ba ơi cứu con, con đau quá” rồi “Anh ơi (tức gọi chồng í), em không đẻ nữa đâu, đau quá!”. Thấy thương mấy mẹ đó quá, má nằm bên cứ xoa lưng, miêng động viên Ráng đi em, Ráng đi em mà trong lòng má nỗi sợ nó cứ lớn dần lên như con quái vật. Má sợ tới khi mình sắp đẻ có chịu đau nỗi không, hay lại la hét rồi nắm thành giường vật vã như vầy…

… Tới 6h tối, cơn đau của má rõ mồn một theo từng phút, đau vã mồ hôi, đau như có hàng trăm bàn tay cùng thò vào bóp chặt bụng mình. BS khám và nói với hộ lý: “Chị này mở 4 phân rồi, đưa đi múc (tức là đưa đi sinh đó, nghe từ múc của BS mà má lạnh sống lưng, huyết áp lại tăng vù vù)”. BS nào cũng ngại cái bệnh Tiền sản giật hết nên họ take care má liên tục. Nằm trong phòng Sanh thường, má đau tới nỗi mắt không nhìn thấy gì, quằn quại trên giường sanh. Hé mắt nhìn sang bên cạnh, thấy một mẹ cũng đang quằn quại, đầu đứa bé đã lấp ló. Đau thì lâu nhưng khoảnh khắc đón bé ra nhanh lắm, đứa bé khóc ré lên trong nỗi hân hoan chiến thắng của người mẹ. Má chắc mẩm chỉ vài phút nữa, My của má cũng ra đời như vậy

… Đau tới không chịu nổi là lúc đứa bé ra đời, má nghe người ta đồn vậy đó, nhưng chết nỗi, BS chẩn đoán và bảo “Thiếu ối, thai bất đối xứng, không đẻ thường được, mang vào phòng mổ gấp”. Trời đất ơi, má xây xẩm mặt mày, chẳng hiểu vì sao lại thiếu ối, mới hôm trước đi khám còn bảo ối iếc ngon lành mà. Run lẩy bẩy ký vào giấy xác nhận đẻ mổ, Hộ lý đẩy má qua phòng Sinh mổ gấp. Ra trước cửa, thấy ông bà ngoại, dì Hai, cha My và cô Tư nhìn má như thể má… sắp xuống nhà xác, huhu, má hoang mang cực độ, cộng với cơn đau dồn lên óc, má thấy mình lúc đó thiệt thê thảm. Tức thiệt, phải BV hôm đó không đông, BS khám kỹ hơn thì đã cho má mổ luôn cho rồi, ai đời cho người ta chịu khổ vì đau đẻ rồi tới giờ vượt cạn lại xách vào mổ xẻ

Sau một quy trình chích thuốc tê, chụp Oxy, má nằm đó mà nghe mũi dao mổ tung hoành trên bụng. Chừng 5 phút sau đã nghe tiếng My oe oe. BS Mai đưa My tới trước mặt má, trời, My mới đẻ nhìn như… con khỉ, ốm nhách, nhớp nháp, chân tay dài thoòng đang la chói lói. Ngó chừng đó thôi, BS ẵm My giao cho phòng Dưỡng nhi rồi, má nằm đó, tiếp tục cảm nhận dao kéo, kim chỉ khâu lại bụng mình. Mệt quá, má thiếp đi hồi nào không hay…

… Má tỉnh dậy khi tác dụng của mũi thuốc tê đã hết, lại cảm nhận một cơn đau khủng khiếp như bị tra tấn. BS bảo đau là phải rồi em, mổ sâu mà, khâu lại 5 lớp lận, tới 2 năm vẫn còn đau. Đã 2h đêm. Không còn phòng dịch vụ, Hộ lý đẩy má xuống phòng Bảo hiểm (tức là phòng dành cho dân nghèo không có xiền nằm dịch vụ á). Phòng chật, Bệnh nhân đông, hai giường chứa 3 bà mẹ và 3 đứa trẻ, má có cảm tưởng mình đang ở trại của Đức quốc xã, hên là My nằm Dưỡng nhi. Sợ quá, huyết áp má lại tăng đến nỗi BS la oai oái, theo canh chừng má cả đêm. Má tưởng má sắp chết, tới khi thấy được mặt cha My và bà ngoại, má tủi thân tự nhiên chảy nước mắt. Khổ quá hà, đi đẻ thiệt là khổ mà!! May mà tới sáng hôm sau chạy chọt được 1 phòng dịch vụ, nếu không lần vượt cạn đầu tiên còn khủng khiếp đến chừng nào

My nằm dưỡng nhi đến ngày thứ 5, cũng là ngày BS cho má xuất viện. Lần đầu gặp My nhỏ bé, ngơ ngác, má muốn khóc hết sức. Cuối cùng má cũng đã có My trong vòng tay, thương cho thân phận My mới đẻ đã phải “đi bụi” 5 ngày. Cảm ơn Chúa, cuộc vượt cạn dẫu gian khó, dẫu đau đớn cũng đã kết thúc bằng món quà tặng thiêng liêng là bé Nguyễn Song Phước My này

 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
  • Nga Nguyễn
    • 17 chủ đề | 
    • 3 trả lời
    tích lũy được 62 điểm
    1
  • Trần thị Hòa
    • 10 chủ đề | 
    • 121 trả lời
    tích lũy được 56 điểm
    2
  • lê Thị Ngọc
    • 8 chủ đề | 
    • 45 trả lời
    tích lũy được 56 điểm
    3
  • Hương Ly
    • 9 chủ đề | 
    • 63 trả lời
    tích lũy được 41 điểm
    4
  • Nguyễn Hà
    • 7 chủ đề | 
    • 41 trả lời
    tích lũy được 38 điểm
    5
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT