Sự phát triển
của bé

Tự truyện “Mùa đông không lạnh” – P.3

Khi còn thơ bé là thế, đau có thể khóc, khi khóc xong rồi lại có thể vui vẻ, cười đùa. Nhưng tới khi trưởng thành rồi thì có mấy ai dễ dàng khóc, cười đó nhưng chưa chắc đã vui

Khi còn nhỏ nó rất mong trời mưa, mưa càng nhiều càng tốt. Vì mỗi khi trời mưa là mẹ nó ở nhà với nó nhiều hơn, được mẹ mua cho áo ấm mới, được kể cho mẹ nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới đất mà nó nghĩ ra. Rồi thì nó và ông ngoại mắc võng nằm đung đưa hát hò. Nó thích nhất là được mẹ dẫn ra đồng bắt cua, tung tăng chạy nhảy, lội nước, có khi là bị cua kẹp tay đau la oai oái. Nhưng bù lại khi về nhà mẹ sẽ giã những con cua này làm mắm và cho nó một tô bún mắm cua thơm lừng nóng hổi. Như thế thôi cũng đủ để thấy nó ấm áp đến nhường nào rồi. Mùa đông thì có gì đáng lo chứ.
Khi còn thơ bé là thế, đau có thể khóc, khi khóc xong rồi lại có thể vui vẻ, cười đùa. Nhưng tới khi trưởng thành rồi thì có mấy ai dễ dàng khóc, cười đó nhưng chưa chắc đã vui. Cuộc sống của mỗi người giống như một trang sách vậy, trang này gấp lại, trang mới mở ra, trang mới lại có thêm nhiều điều ly kỳ, thú vị hơn trang đầu. Cũng giống như một bộ phim, hay một cuốn tiểu thuyết, càng xem lại càng thấy hấp dẫn và lôi cuốn hơn ban đầu. Cuộc đời mỗi người là một chuyến đi dài, mỏi có thể dừng chân nghỉ ngơi nhưng nhất định không bao giờ dừng lại. Nó đã từng nghĩ cuộc sống của nó bế tắc không lối thoát, đã bao lần nó có suy nghĩ giá như ngủ rồi sẽ không bao giờ tỉnh lại thì tốt. Chính những cái suy nghĩ tiêu cực đó mà trái tim nó dường như đóng băng, dường như vô cảm đối với mọi thứ xung quanh mình. Nó chẳng bao giờ quan tâm đến người bên cạnh mình đang làm gì, giống như trong thế giới này chỉ có mình nó thôi vậy. Vô tình tự mình đào một cái hố sâu ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Bề ngoài nó vẫn là một con nhóc năng nổ, đầy nhiệt huyết, có vẻ thân thiện, hòa đồng với mọi người. Nhưng sâu trong lòng nó thì khó có ai chia sẻ cùng. Bởi thế đôi khi có đứa nghĩ là nó chảnh chọe, tự kiêu. Ừ thì thế cũng không sao, nó cũng chả quan tâm làm gì. Điều mà nó quan tâm chỉ là những trang sách, những con số thôi. Suốt ngày nó chỉ cắm đầu vào những con số, thỉnh thoảng rảnh rỗi thì lại vùi đầu vào đống sách, suốt ngày là tiểu thuyết, là cổ tích, là thơ. Nó muốn đắm mình trong một thế giới ảo của riêng nó. Ở đó mọi thứ thật tốt đẹp, không có buồn đau, không có tranh giành, không có ghen ghét, tất cả mọi người đều như nhau, không có người giàu mà cũng không có người nghèo, ai cũng bình đẳng, ngang hàng nhau….Suy cho cùng thì nó chính là một con mọt sách không hơn không kém. 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 8471 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 7362 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 6333 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6044 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 5385 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT