Sự phát triển
của bé

Tự truyện “Một thoáng đông buồn” – Phần cuối

Trong cái khổ có cái sướng, trong đắng có ngọt, trong nỗi đau có hạnh phúc, nghèo cũng vui mà giàu cũng vui

Rồi cũng tới ngày mẹ nó sinh em bé, là một bé gái không phải là một đứa con trai như mẹ nó mong đợi. Nhìn mặt con bé kháu khỉnh, dễ thương lắm, nó cảm thấy yêu con bé con này lắm. Ngày nào nó cũng vào thăm và nựng con bé. Nó cũng là người nuôi mẹ sinh, một con bé mới có 12 tuổi như nó thì làm sao mà chăm một người sinh con được chứ. Nhưng mà nó cũng làm, sáng dậy sớm mua đồ ăn sáng cho mẹ, rồi vội vàng đạp xe cút kít đến trường, trưa lại chạy ra chợ mua đồ ăn, lại tất tả về nhà nấu bữa trưa, rồi lại giặt giũ, cắt rau, nấu cháo cho heo. Trên tay nó đã có chi chít các vết sẹo chồng lên, vết thương cũ chưa hết, vết thương mới lại đè lên. Ngày nào nó cũng khóc, khóc vì những vết thương đó sưng tấy, và khóc vì tủi cho thân phận của mình.
Vậy mà nó cũng vượt qua được một khoảng thời gian dài, cho đến khi vào cấp 3. Nó đã trở thành một thiếu nữ rồi không còn là một con bé ngây ngô như ngày xưa. Khi đã lớn thì có biết bao nhiêu điều phải lo, phải nghĩ. Thật không may cho nó, nhẽ ra nó được vào học trường công thì nó lại nghĩ mình không đủ điểm đậu vào trường công, thế là lại nộp hồ sơ trường bán công. Mà cái trường này thì học phí nó cao thôi khỏi nói. Mỗi tháng nó phải đóng tới 100 ngàn tiền học phí. Mọi người bàn ra tán vào, mẹ nó cũng xuôi lòng: “Thôi thì nghỉ học đi con, đi học cái nghề gì đó rồi làm kiếm tiền, con gái lớn có chồng là xong học chi cho nhiều”. Nó năn nỉ mẹ nó cho đi học vì nó không biết làm gì ngoài việc học cả và nó cũng biết chỉ có học đến nơi đến chốn thì nó mới có ngày thoát khỏi cái vũng bùn sâu này.
Được như ý nguyện, học xong cấp 3, nó lại học tiếp cao đẳng, rồi đi làm, rồi lại đi học liên thông lên đại học. Cuộc đời nó đã bước sang một trang mới, không hẳn là màu hồng như nó mơ ước nhưng cũng thấy được tương lai tươi sáng hơn. Nó đã có một công việc đàng hoàng, và có một người chồng đáng mơ ước của bao cô gái, và cái hạnh phúc lớn nhất mà nó có được là được làm mẹ một cô công chúa đáng yêu, dễ thương. Nó đã không còn cảm giác lạnh lẽo, cô đơn khi mùa đông đến. Và với nó, tất cả mọi thứ đã qua, quá khứ đã khép lại, cuộc sống của nó giờ đây giống như một trang sách mới, có biết bao điều mới mẻ và thú vị chờ đón nó mỗi ngày.
Mùa đông đến làm cho bao ký ức đau thương trong nó ùa về, nhưng nó không còn sợ những ngày đông lạnh giá vì bên cạnh nó còn có một gia đình nhỏ luôn đầy ắp tình cảm và tiếng cười. Mùa đông không chỉ đem đến cho nó nhiều nỗi đau mà còn đem lại cho nó niềm hạnh phúc không thể nào diễn tả được. Bé con của nó cũng được chào đời vào một ngày đông lạnh giá, đó là một niềm hạnh phúc vô bờ bến mà ông trời đã ban tặng cho nó để bù đắp những mất mát, tổn thương mà khi xưa nó đã chịu. Cũng có lúc nó nếm quả ngọt chứ không hẳn là lúc nào cũng nếm trái đắng. Sau bao nhiêu năm trôi qua, nó đã trở thành một phụ nữ trưởng thành và nó đã rút ra được một điều quan trọng trong cuộc sống của nó đó là: “trong cái khổ có cái sướng, trong đắng có ngọt, trong nỗi đau có hạnh phúc, nghèo cũng vui mà giàu cũng vui.”

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 8471 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 7362 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 6333 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6044 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 5386 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT