Sự phát triển
của bé

Tự sự của Bun Beo

Ba thương con vì con giống mẹ, mẹ thương con vì con giống be. Cả nhà ta đều thương yêu nhau, xa là nhớ gần nhau là cười.

Tên tớ là Văn Hòa Bình, tên gọi ở nhà là Bun. Vì tớ sinh ra trước 5 phút nên em Beo phải gọi tớ là anh. Còn em Beo tớ tên là Văn Thái Bình. Nhưng bọn tớ có nhiều tên gọi lắm. Gì Hà gọi tớ là giáo sư Bun mặt tra, tớ trông già đời lắm lại thường hay nhăn trán, tớ biết học chuyện từ lúc 1 tháng nữa cơ.Tớ là phiên bản copy của mẹ tớ ( chắc là lúc có bầu mẹ tớ mong có thêm một cô con gái quá đây, như kiểu ngủ áp hai tay vào má, hay khóc mếu tủi rồi tớ múa dẻo lắm, rảnh rối tớ post video clip cho moi nguoi chiêm ngưỡng nhé), thế nên thỉnh thoảng bố tớ gọi tớ là Huyền Hùng. Tuy nhiên bố tớ cũng kiên quyết bảo vệ tớ không cho ai bảo tớ giống con gái, bố bảo tớ có râu quai nón, cái miệng rộng sang thế này phải là đàn ông đích thực. Còn em Beo tớ ai gặp cũng phải thốt lên ” quân con” vì giống bố tớ quá, không chỉ ngoại hình mà có dáng ngủ thích nằm sấp như con ếch, ăn uống nhồm nhoàm, nếu thích ăn em tớ làm một ngỉn là hết bình sữa ấy chứ. Chính vậy mà khi sinh ra tớ chỉ thua có 2 lạng thôi mà bây giờ thua hẳn một cân đấy. Cậu hoàng gọi em tớ là ca  sỹ Văn Beo vì em tớ có thể ca nhạc nhẹ cả ngày, em ấy hét to đến nỗi cả khu phố biết  tiêngs rồi.

Ông ngoại bọn tớ còn phong cho là hai thiếu tướng vì ông đại tá mà suốt ngày phải phục vụ ăn ị của hai ông thiếu tưongs con.Hehe

Tớ muốn khoe với mọi người về một vật đã gắn bó với hai anh em tớ từ khi sinh ra. Đó là một cuốn sổ nhỏ bằng bàn tay bố ( không nhỏ như tay mẹ đâu), bìa màu xanh. Bố tớ gọi lmột cách mỹ miều là nhật ký tình yêu, nhưng mẹ tớ chỉ gọi đơn giản là NHẬT KÝ ĂN Ị CỦA BUN BEO, trong đó ghi chi tiết hàng ngày bọn tớ ăn ị như thế  nào, ngày nào bọn tớ biết nói chuyện, biết ngóc đầu, biết lật….

Nó ra đời cũng có nguyên nhân ” sâu xa đấy”. Đầu tiên là do tính đãng trí của mẹ tớ, vừa cho tớ ăn xong rồi, một tiếng sau lại cho ăn tiếp vì cứ nghĩ là mẹ cho beo ăn chứ không phải tớ. Tớ  đang no kềnh bụng mà mẹ tớ cứ ép tớ mặc cho tớ khóc như mưa vì mẹ nghĩ xót con không chịu ăn uống trong khi em beo cũng đang khóc như lụt vì đói. Tớ còn nghe mẹ tớ phàn nàn với bố là dạo ni hai đứa lười ăn qua, thế có chết không cơ chứ. Nghiêm trọng hơn nữa là vụ ị, em beo vừa mới đi ngoài, mẹ tớ lại nhớ nhàm sang tớ thế là bác sỹ đa khoa là mẹ tó sau khi search mạng đã kết luận là beo bị táo bón. Mẹ tớ xi rầm nhà mà em tớ rặn đỏ mặt tía tai cũng không thể ra được. Sau khi xem xét lại, bố mẹ tớ quyết định phải cho ra đời một cuốn sổ như vậy, không lo nhầm lẫn, mẹ có nhiệm vụ ghi chép hàng ngày rồi cuối ngày tổng kết lại xem hai đứa đã đáp ứng tiêu chuẩn. Mẹ tớ là kế toán số một đấy.

Ba thương con vì con giống mẹ, mẹ thương con vì con giống be. Cả nhà ta đều thương yêu nhau, xa là nhớ gần nhau là cười.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Thi Nguyen
    • 32 chủ đề | 
    • 7 trả lời
    tích lũy được 150 điểm
    1
  • Ssarah
    • 10 chủ đề | 
    • 4 trả lời
    tích lũy được 100 điểm
    2
  • Dương Mai
    • 63 chủ đề | 
    • 355 trả lời
    tích lũy được 91 điểm
    3
  • Dư Thị Lương
    • 60 chủ đề | 
    • 923 trả lời
    tích lũy được 45 điểm
    4
  • Trần Thi
    • 4 chủ đề | 
    • 2 trả lời
    tích lũy được 40 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT