Sự phát triển
của bé

Tinh thần “yêu sách”

Bây giờ vẫn thích đọc sách. Bây giờ không phải để sách trong cái hòm săt cũ mà có một cái tủ sách rất to ở góc nhà. Nhưng chẳng có thời gian cho cái đam mê không tuổi ấy nữa. Cái tủ sách nhà mình không chỉ có sách còn có nào sữa, nào đồ chơi của Bun Beo..giống như cuộc sống của mình chất đầy thứ không tên nên tạm thời để cho niềm đam mê ấy ngủ yên.

Cuối cùng cũng cầm trong tay tập “truyện tò mò ” quá. Cứ sợ là thất hứa với Bun Beo, không ngày nào là hai chàng không hỏi. Đặt hàng trên tiki mà vận chuyển thế nào từ trong Sg ra mà mất tận 10 ngày.

Nằm trong chương trình tạo thói quen đọc sách và yêu thích đọc sách cho con, Bun beo đã có bộ sưu tập sách ” tò mò quá”, ” chuyện xóm gà, chuyện cổ tích Việt Nam…

Mẹ bận nên bố được giao trách nhiệm đọc sách cho con. Với người không ham mê sách thì đây là một công việc rất nặng nề. Quả nhiên mới đọc được hai cuốn sách mỏng tang, bố bắt đầu ngáp: hôm nay đọc đủ rồi, mình đi ngủ thôi. Bun beo vẫn còn rất háo hức: bố đọc nốt truyện này, rồi nốt truyện này, rồi nốt truyện nữa…Chắc sau mấy lần ” nốt truyện nữa” của Bun Beo, bố hai chàng sáng mai không dậy nổi đi làm.

Lúc nào con cũng háo hức đọc sách, còn bố sau một ngày vất vả ngáp lên ngáp xuống: Thôi hôm nay đọc đủ rồi. Bun Beo nài nỉ bố: hôm nay thứ năm bố phải đọc năm cuốn cơ hay hôm nay thứ tư bố đọc bốn cuốn.

Ông bố ngáp sái quai hàm: bố MỎI MỒM lắm rồi ( chắc mỏi mồm vì ngáp). Bun beo nhìn bố thương cảm: thôi mình đi ngủ, con cũng ” MỎI TAI” rồi.
Hihi, rất hoan nghênh tinh thần ” YÊU SÁCH” của các chàng. Mình chợt nhớ những cuốn sách thuở thơ ấu cũng như cái nắm tay đầu tiên, mối tình đầu …không thể nào quên được. Không có ông bố ” Mỏi mồm” đọc sách cho con vì bố mẹ mình đều rất bận, mẹ làm nghề khách sạn nên toàn phải trực đêm, bố làm nghề công an nên cũng trực chiến suốt. Nếu có thời gian nghỉ, bố mẹ còn bận chăm lo cho các em.

Nhưng niềm đam mê đọc sách đã có sẵn từ trong máu rồi

Mình vẫn nhớ cái hiệu sách bé xíu nằm ngay ngã sáu gần nơi mẹ làm việc. Mỗi tuần mẹ cho ba chị em lên chỗ mẹ làm việc trên thành phố ( vì cả ba chị em được nghỉ học không có ai trông). Vẫn nhớ rõ mồn một một cô bé tóc cắt ngắn bé xíu đứng trước hiệu sách cũ bên đường đầy bụi, cái dãy sập ngăn giữa người bán và người mua cao hơn chiều cao của mình lúc đó. Mình cứ ngắm nghía mấy quyển sách một cách thèm thuồng, hỏi xem sách một cách ngập ngừng. Mình đọc qua ngấu nghiến không màng đến nắng trưa gay gắt rọi thẳng vào sau gáy, mồ hôi lẫn bụi đường. Cuối cùng bao giờ cũng chỉ mua được cuốn sách mỏng vì không đủ tiền.

Hồi đó không có giá sách, mình chỉ có một cái hòm sắt cũ rích. Nhà không có điều kiện nhưng bố mẹ vẫn hàng tuần cho con ít tiền lẻ để đi mua sách nên cái hòm sách ấy vẫn đầy những cuốn sách gối đầu của những cô cậu học trò thưở ấy: truyện cổ grim, truyện cổ andecxen, nghìn lẻ một đêm, kính vạn hoa….

Lớn hơn chút nữa, nhà có điều kiện hơn, có nhiều thú vui hơn nhưng niềm đam mê sách vẫn không hề thay đổi. Ngoài giờ đi học, mình chỉ thích ngồi nhà đọc sách hoặc đắm mình trong không gian tĩnh lặng ở thư viện tỉnh.

Bây giờ vẫn thích đọc sách. Bây giờ không phải để sách trong cái hòm săt cũ mà có một cái tủ sách rất to ở góc nhà. Nhưng chẳng có thời gian cho cái đam mê không tuổi ấy nữa.
Cái tủ sách nhà mình không chỉ có sách còn có nào sữa, nào đồ chơi của Bun Beo..giống như cuộc sống của mình chất đầy thứ không tên nên tạm thời để cho niềm đam mê ấy ngủ yên.

Bây giờ niềm đam mê của mình là hàng đêm được nghe chàng trai ” MỎI MỒM” đọc sách cho các chàng ” MỎI TAI” nghe

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT