Sự phát triển
của bé

Tiger Mother

Đây là tựa đề một cuốn sách nói về phương pháp dạy con của người Trung quốc. Theo tác giả con hổ là biểu tượng của quyền lực và sức mạnh. Người TQ luôn kỳ vọng và đòi hỏi con cái rất nhiều. Tác giả đưa ra ví dụ như là: tg sẽ dọa đốt hết các con thú cưng nếu như con không thể hoàn thành được một đoạn nhạc….Nhiều người đã phản đối phương pháp dạy này cho là tác giả đã qua lạm dụng quyền lực của cha mẹ, hà khắc quá với con cái. Tác giả cũng có thú nhận là cô ấy cũng giảm bớt một ít pressure sau khi con gái nổi loạn và thét lên: I hate the life, I hate you. Mình nên học theo phương pháp dạy con nào cho hiệu quả nhỉ, có nên kỳ vọng quá nhiều vào con cái hay không?

Đây là tựa đề một cuốn sách nói về phương pháp dạy con của người Trung quốc. Theo tác giả con hổ là biểu tượng của quyền lực và sức mạnh. Người TQ luôn kỳ vọng và đòi hỏi con cái rất nhiều. Tác giả đưa ra ví dụ như là: tg sẽ dọa đốt hết các con thú cưng nếu như con không thể hoàn thành được một đoạn nhạc….Nhiều người đã phản đối phương pháp dạy này cho là tác giả đã qua lạm dụng quyền lực của cha mẹ, hà khắc quá với con cái. Tác giả cũng có thú nhận là cô ấy cũng giảm bớt một ít pressure sau khi con gái nổi loạn và thét lên: I hate the life, I hate you. Mình nên học theo phương pháp dạy con nào cho hiệu quả nhỉ, có nên kỳ vọng quá nhiều vào con cái hay không?

Ngày xưa bố mẹ mình rõ ràng là không dùng phương pháp tiger mother rồi. Mình nhớ chưa bao giờ bị một áp lực nào từ bố mẹ. Quá quan tâm, quá chiều chuộng, quá yêu thương nên dù chỉ có thể đạt được kết quả hơi tốt một chút là bố mẹ rất tự hào. Và mình với mong muốn làm cho bố mẹ được tự hào đã luôn luôn cố gắng. Bố mẹ luôn tự hào kể cho mọi người nghe chuyện của con ngay khi con còn bé. Mới có ba tuổi thôi, mẹ dẫn đi chơi chợ mình bảo” mẹ ơi con vịt nói bậy” ” Sao nó lại nói bậy?” ” Nó kêu cạc cạc” ( âm thanh gần giống một từ bậy bạ ấy). Bố mẹ bảo con có sức tưởng tượng phong phú như thế, chắc là sau này cho theo nghề văn của dòng họ được đấy.

Tổ tiên của bố có tác giả Nguyễn Huy Tự nổi tiếng với tác phẩm Hoa Tiên. Ngày ấy dù nhà rất nghèo, cơm không đủ ăn áo không đủ mặc nhưng bố mẹ mình bao giờ cũng dành tiền mua rất nhiều sách và thói quen đọc sách của mình được rèn luyện từ đấy. Bố tự hào ngâm nga suốt với mọi người về bài thơ con viết cho nghề của bố khi học lớp ba. Bài thơ ngây ngô ấy mãi cho đến bây giờ những đồng nghiệp của bố vẫn nhớ ( làm sao có thể quên được khi cứ đến chơi nhà là bố gọi con gái bố ra đọc thơ cho mọi người nghe) Bố tôi là công an Có vòi dài phun nước Một hai ba đều bước Đến đó giập tắt ngay Ngọn lửa hồng đang cháy Mọi người tất cả thảy Đều rối rít cảm ơn Bố em chỉ mỉm cười Khuôn mặt thêm rạng rỡ

Bất kỳ kỳ thi nào từ lúc học mẫu giáo đến khi học đai học, ba đứa con đều được bố đưa đi. Mình nhớ hồi cấp ba nhà mình ngay cạnh trường nhưng bố vẫn đèo đi loanh quanh ” buôn đường” một chút rồi đưa đến trường vì bố thấy bố đem lại may mắn cho con trong rất nhiều cuộc thi. Hơi duy tâm một chút nhưng mình cảm thấy luôn có bố mẹ bên cạnh để vượt qua mọi kỳ thi trong trường và trên đường đời. Tiếc rằng có lẽ năng lực mình có hạn hoặc có thể bố mẹ không kỳ vọng nhiều nên mình cũng không có áp lực để cố gắng nên mình chỉ là một người bình thường không có gì nổi bật.

Có nên theo phương pháp dạy con của bố mẹ không nhỉ? Hehe, có nên nghĩ đến vấn đề đau đầu này không khi BUN BEO  mới có 10 tháng thôi mà. Đúng là dạy con khó thật, đòi hỏi phải có độ kiên nhẫn cao. Mình nhớ hồi BUN BEO  6 tháng, nghe đứa bạn sinh con cùng ngày khoe dạy được con không tè bậy khi mẹ ” xi”, rồi nghe kể có đứa được mẹ rèn luyện siêu đến nỗi cứ nghe mẹ ” xi” là đi tè, có hôm vừa tè xong, mẹ xi, vẫn cố gắng rặn ra cho được vài giọt nước ” thánh”. Quả là siêu kinh khủng Thế là mình bắt tay vào tập cho con tè. Lột quần con rồi bặm mặt bặm mũi xi cho rát hơi bỏng cổ mà Anh Bun đang bế tập xi không chịu ra giọt nào, nhìn xuống đệm thấy em Beo đang nằm chơi chờ đến lượt mẹ xi lại tè bậy rồi. Vừa đặt Bun xuống để thay quần cho Beo thì anh Bun lại làm một ” bãi ” bắn hết vào quần áo mẹ. Thế đấy con với cái. Sau rất nhiều lần gặp sự cố nghề nghiệp, mình đuối chí và đến nay 10 tháng rồi mình vẫn chưa tập được cho con vào khuôn khổ” xi tè”. Dạy cho con vỗ tay, suốt ngày mẹ ra rả ” hoan hô chú bộ đội” nhưng hai cu cậu cứ trơ trơ. Thế mà nửa đêm không ngủ vỗ tay rầm rầm làm mẹ la toáng lên như bị cháy nhà, gọi gì Hà dậy xem bị Gì Hà gắt như mắm tôm vì phá hỏng giấc mơ hồng của Gì. Sau lần vỗ tay lúc nửa đêm đến nay vẫn chưa thấy BUN BEO làm lại. Khổ thế, kể với mọi người không ai tin vì bằng chứng đâu???

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • mẹ xí muội
    • 363 chủ đề | 
    • 5090 trả lời
    tích lũy được 42 điểm
    1
  • MarryBaby
    • 255 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 20 điểm
    2
  • Nguyễn Hương
    • 1 chủ đề | 
    • 446 trả lời
    tích lũy được 17 điểm
    3
  • Đỗ Tuyến
    • 1 chủ đề | 
    • 222 trả lời
    tích lũy được 10 điểm
    4
  • kimkt.dim
    • 1 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 10 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT